Chương 44

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 44

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Vâng, con đây đi trước.”

“Lái xe chú ý an toàn, hôm nào đó cùng Tiểu Phỉ về nhà ăn cơm nhé.”

“Nhất định.”

Nếu An Hân Phỉ không có ở chỗ ông An Chí Quốc, như vậy nhất định là ở trường học, Cao Đạm quay đầu xe tới trường cô.

“Ai, Tiểu Phỉ, đã lâu rồi cậu không tới đây ở cùng bọn này a~”

“Ha ha…” Khóe miệng An Hân Phỉ giật nhẹ, trong lòng tràn đầy chua xót.

“Có phải sắp tốt nghiệp nên về đây ở cùng bọn tớ hay không hả, không nỡ rời xa bọn tớ hảaaa~?”

“Đúng vậy.”

“Tiểu B ngày hôm qua sao lại không trở về ngủ thế?”

“Bạn trai ta đi công tác đã về, ta đây đương nhiên phải chăm lo cho ảnh thật tốt rồi.”

“Ồ ồ ~”

“Coi bộ nhà ngươi cảnh xuân đầy mặt, lại là một đêm xuân rồi.”

“Đương nhiên.”

“Ai, ngày đó tớ nhìn thấy một quyển sách, nói là làm thế nào mới có thể khiến cho đàn ông kìm nén không được.” Bạn cùng phòng A thần bí hề hề nói.

“Nói thử xem nào!”

“Xếp hạng thứ nhất chính là thấy bạn gái mặc áo sơ mi của mình, bên trong áo sơ mi chỉ mặc mỗi nội y thôi nha.”

“Oa, tưởng tượng một chút thôi cũng muốn phun lửa rồi! Lần sau phải thử xem sao!” Bạn cùng phòng B vẻ mặt nôn nao nóng lòng.

“Làm ơn đi, vẻ mặt ti bỉ đáng khinh kia của tiểu B nhà ngươi là muốn cái gì đấy?”

Các bạn cùng phòng ở một bên ồn ào nhốn nháo, An Hân Phỉ không đáp lời, lại lặng lẽ ghi trong lòng. Cô lắc lắc đầu, sinh hờn dỗi, đáng ghét, thế nào lại nghĩ đến anh, cái người không nói lí như vậy sao bản thân mình lại còn muốn lấy lòng anh.

“Tiểu Phỉ, cậu xem ngày chưa?”

“Cái gì?”

“Cuối tuần sinh nhật cậu đó, cậu không nhớ sao?”

“Sinh nhật?!” Cô lấy di động ra, quả nhiên… Cao Đạm anh, anh nhất định là muốn cùng cô ăn mừng sinh nhật, mới có thể…

“Ai, Tiểu Phỉ, cậu đi đâu thế?”

“Tớ có việc, đi trước đây!” Sao bây giờ, cô hiểu nhầm anh rồi.

An Hân Phỉ chạy ra ký túc xá, vừa đến cổng lớn của trường học, liền thấy Cao Đạm dựa trên xe, nhìn thấy cô xuất hiện, mới tiến lên phía trước hai bước, đã bị cô nhào vào trong lồng ngực.

“Thực xin lỗi.”

“……”

“Em quên mất cuối tuần là sinh nhật mình, em không đi du lịch tốt nghiệp cùng bạn nữa, em muốn với anh, cùng nhau làm sinh nhật.”

Cao Đạm nâng cằm cô lên “Người nên nói xin lỗi là anh.” An Hân Phỉ lắc đầu.

“Anh làm em đau lòng, làm em tủi thân, cho nên, thực xin lỗi.”

“Chúng ta về nhà đi.”

“Được, về nhà, anh có kinh hỉ cho em đó.”

“Kinh hỉ sao, em cũng có.”

Hai người trở về nhà, Cao Đạm đưa An Hân Phỉ lãnh tới căn phòng từng dùng để cất đồ, mở cửa phòng ra, cô quả thực không thể tin vào hai mắt của mình. Gian phòng này đã được sơn thành màu xanh da trời, trên tường treo các loại đồ trang trí bằng vỏ sò, một bên lại treo thêm chiếc đèn lều nhỏ bằng vải lụa trắng, cô cảm động đến mức lại muốn khóc nhè.

“Cao Đạm…”

Anh tiến lên ôm cô vào trong ngực “Thích không?”

“Thích, thích lắm.” An Hân Phỉ hít hít cái mũi, thầm mắng bản thân không biết cố gắng.

“Kinh hỉ của anh ở đâu?”

“Anh chờ em ở đây nhé.” Nói xong, liền chạy ra ngoài.

Chỉ chốc lát sau, ngay khi cô trở lại, con ngươi của anh biến sắc.

Thì ra là An Hân Phỉ chỉ mặc mỗi đồ lót, bên ngoài khoác chiếc áo sơ mi màu trắng vừa to lại rộng của anh, vạt áo sơ mi khó khăn lắm mới che được mông thịt, vải dệt màu trắng vải rõ ràng có thể nhìn được màu sắc bộ nội y bên trong cùng với nhũ thịt lộ ra một nửa.

Cô chậm rãi đến gần Cao Đạm đang ngồi trước cái lều, quỳ gối trước người anh, ngượng ngùng lại mê hoặc cởi bỏ ba nút cúc áo trước ngực, tầm mắt của anh vừa vặn có thể thấy được thịt nhũ tròn trịa lộ nửa cùng với khe rãnh mê người.

Sói già giơ tay ôm lấy eo nhỏ của bạn An, dùng sức một cái liền đè cô trên thảm, ánh mắt thâm thúy sắc bén nhìn cô không chớp: “Bé con lẳng lơ, hôm nay anh phải dạy cho em biết cái gì là chân chính cao trào.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận