Chương 53

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 53

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Con!” Lan Di quả thực sắp tức chết rồi, bà sao lại sinh được đứa con suốt ngày làm cho người khác phải lo lắng thế này?

“Thôi thôi, bà đừng nóng giận, đang mang thai!”

“Con… Con gọi điện cho hai người, nhưng lại tắt máy, con liền… Con liền gọi cho chị…”

An Hân Phỉ đột nhiên ngẩng đầu, đôi mắt khóc đến đỏ bừng ác liệt nhìn về phía An Tử Nguyện, làm con bé rùng mình một cái.

“Đều là cô làm chuyện tốt!” Nói, ném con gấu bông xuống bên chân nó “Nếu không phải cô một vừa hai phải đòi bằng được cái thứ đồ chơi này, Cao Đạm sẽ không phải vào lại nhà lần nữa, thì chẳng xảy ra chuyện gì cả!”

An Tử Nguyện sợ đến nỗi quên khóc, đem thân mình chui vào trong ngực bà Lan Di trốn tránh.

Ông An Chí Quốc cùng Lan Di nghe xong, cũng là bị An Tử Nguyện làm cho tức chết rồi, thế này mà Cao Đạm xảy ra chuyện, bọn họ đền bù làm sao cho thoả?

“Tiểu Phỉ à, Cao Đạm sẽ không sao đâu.” Ông An Chí Quốc vỗ vỗ bàn tay con gái.

An Hân Phỉ mệt mỏi chôn mặt trong lòng bàn tay, âm thanh nghẹn ngào “Con không biết, ba, ta… Con rất sợ hãi”

“Sẽ không sao đâu, Cao Đạm sẽ không có việc gì cả.”

Trải qua mấy giờ phẫu thuật, cửa phòng giải phẫu môn cuối cùng mở ra.

“Bác sĩ, anh ấy… Anh ấy thế nào rồi?”

“Đã thoát khỏi tình trạng nguy hiểm tính mạng rồi.”

“Cám ơn trời đất, cám ơn trời đất!” Ông An Chí Quốc cùng Lan Di đều yên lòng.

“Nhưng là, mọi người phải chuẩn bị tâm lý.”

“Sao… Thế nào?” Trái tim An Hân Phỉ lại lần nữa thấp thỏm.

“Người bệnh bị xà ngang đập trúng thần kinh cột sống thắt lưng, khả năng sẽ bị bại liệt” Bác sĩ gần như lạnh nhạt tuyên bố, dường như đánh An Hân Phỉ vào địa ngục.

“Bại liệt… Bại liệt!” Cô sững sờ, không dám tưởng tượng: một người đàn ông khí phách, hăng hái như Cao Đạm mà phải nằm liệt trên giường sẽ có dáng vẻ gì.

Lát sau, Cao Đạm được đưa ra ngoài, An Hân Phỉ lập tức tới đón.

“Bao giờ anh ấy sẽ tỉnh lại?”

“Hết thuốc mê thì sẽ tỉnh, trước tiên đưa đến phòng bệnh đã.”

“Cảm ơn bác sĩ.”

Tới phòng bệnh, An Hân Phỉ liền canh giữ mép giường bệnh, cầm tay anh, không nhúc nhích.

“Tiểu Phỉ a…”

“Ba, mẹ, mọi người về trước đi, con ở lại trông nom.” Tư thế thậm chí không chút thay đổi, không chớp mắt nhìn người đàn ông sắc mặt tái nhợt trên giường bệnh.

“Một mình con có được không?”

“Vâng.” Cô phải phấn chấn lên, về sau, Cao Đạm liền do cô chăm sóc rồi “Về nhà đi, mẹ còn đang mang thai.”

“Vậy được, chúng ta đi đây, có việc gọi điện thoại, tối ba lại qua xem.”

Trong phòng bệnh chỉ còn lại cô cùng Cao Đạm đang hôn mê. Cô không hiểu, rõ ràng bọn họ vừa mới còn ở bên nhau thảo luận mua bàn chải đánh răng màu xanh hay màu hồng, sao chỉ trong chớp mắt, người liền nằm trên giường, còn có khả năng sẽ bị liệt.

“Ừm…” Cao Đạm trên giường bệnh phát ra tiếng rên rỉ đau đớn.

An Hân Phỉ lập tức ghé vào trước mắt anh “Cao Đạm, anh tỉnh rồi!”

“Ha ha, làm em lo lắng rồi.” Anh muốn giơ tay lau sạch nước mắt dính nơi khóe mắt của cô, nhưng vừa mới giải phẫu xong anh thật sự không có sức lực, đành phải từ bỏ “Sao vẫn còn khóc, đôi mắt hồng hồng, giống hệt thỏ con.”

Cô nghe vậy nhào vào trong ngực anh, khóc lớn “Cao Đạm, anh làm em sợ muốn chết, làm em sợ muốn chết!” Cô rất sợ, người đàn ông này đã từng cuồng nhiệt mà hôn cô, ôm cô, yêu quý cô như vậy rời đi, thì ra anh không phải vô địch, anh cũng sẽ bị thương……

“Khụ khụ, bé cưng, em chủ động quá, nhưng bây giờ anh lại là người bệnh mất rồi.” Cao Đạm còn ở mở miệng trêu đùa.

An Hân Phỉ biết anh muốn làm cô cười, nhưng nghĩ đến chân anh, cô làm sao cũng không cười nổi.

“Sao anh lại ngốc như vậy, chỉ là đồ chơi thôi, anh xảy ra chuyện, em phải làm sao?” Cô vừa khóc vừa nói.

“Là anh sai rồi, anh suy tính không chu toàn.” Sau chuyện này, Cao Đạm cũng rất là sợ hãi, anh từng tự mình trải qua sinh ly tử biệt người thân, đau đớn như vậy, anh sao nhẫn tâm làm An Hân Phỉ, làm cha mẹ của mình trải nghiệm cảm giác tê tâm liệt phế kia.

Bình luận (0)

Để lại bình luận