Chương 13

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 13

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ngay từ đầu, Đàm Trinh Tịnh đã chọn đứng ngoài cuộc quan sát. Khi đôi vợ chồng kia đến xin lỗi, cô chỉ gượng cười, lòng dâng lên cảm giác khó chịu, thực sự không muốn nghe họ nói thêm lời nào. Cô đứng dậy, cúi người chào mọi người trong phòng: “Chuyện xin lỗi cũng xong rồi, tôi xin phép đi trước, còn có tiết dạy.” Sau đó, cô gật đầu với hiệu trưởng và những người khác, không thèm nhìn Nhiếp Tu Tề mà đi thẳng ra khỏi văn phòng.
Mấy tuần không đến trường, bao nhiêu việc tồn đọng chờ cô giải quyết. Cô vào phòng nghỉ lau dọn bàn làm việc, lấy quần áo và giày múa rồi đi đến phòng tập nhỏ. Các giáo viên khác đều đang lên lớp, phòng tập lúc này vắng tanh. Cô vào khu thay đồ để thay quần áo.
Đàm Trinh Tịnh thay đồ trong trạng thái mơ màng. Nghĩ đến những tủi hờn mấy ngày qua, dường như chúng đã tan biến. Đôi vợ chồng kia khúm núm xin lỗi khiến lòng cô được an ủi phần nào, nhưng đồng thời cũng dấy lên nỗi sợ hãi. Họ bị Nhiếp Tu Tề ép buộc, chưa chắc đã thật lòng nhận lỗi. Còn cô thì sao? Chẳng phải cô cũng đang phải cúi mình trước quyền thế, bị Nhiếp Tu Tề ép làm những điều mình không muốn giống như họ hay sao? Lần này anh đến gây sự với đôi vợ chồng kia, phần lớn là vì Kỳ Kỳ. Lần trước cô từ chối lên giường với anh, không bị anh gây khó dễ đã là may mắn lắm rồi. Sao có thể biết ơn anh được chứ? Đàm Trinh Tịnh không ngừng tự nhắc nhở mình.
Lúc cô ôm quần áo bước ra, một bóng người đàn ông đã đứng chặn ở cửa. Thân hình cao lớn của anh chắn ngang lối đi chật hẹp, ánh mắt đầy tính chiếm hữu không kiêng dè mà săm soi cô. Cô vừa thay bộ váy ba lê bó sát, chất vải mỏng manh ôm lấy đường cong cơ thể, tôn lên đôi gò bồng đảo và vòng eo thon gọn, cặp đùi trần lộ ra phân nửa. Bị anh nhìn như vậy, Đàm Trinh Tịnh cảm thấy máu trong người như sôi lên, nhiệt độ cơ thể tăng vọt.
Cô cắn chặt môi, tránh ánh mắt anh, định lách qua người anh ra ngoài nhưng lại bị anh cố tình dồn vào góc tường, cô phải lùi dần về sau. “Tránh ra!” Đàm Trinh Tịnh trừng mắt nhìn anh. Nhiếp Tu Tề nhếch môi cười, tiến lại gần. Thấy cô hoảng sợ, tâm trạng anh trở nên vui vẻ lạ thường. Anh ép cô vào giữa bức tường và cơ thể mình.
Đôi má ửng hồng của cô kề sát anh. Nhiếp Tu Tề hít sâu một hơi mùi thơm trên người cô, trầm giọng nói: “Tôi vừa giúp em trút giận, sao không thấy cô giáo Đàm nói lời cảm ơn nhỉ?”
Đàm Trinh Tịnh quay mặt đi không nhìn anh. Anh đưa tay giữ cằm cô lại, buộc cô phải ngước lên. Đôi mắt anh đen sâu thẳm, nhìn thẳng vào mắt cô. Đàm Trinh Tịnh không chịu nổi nữa, khoảng cách giữa hai người ngày càng gần. Thấy anh sắp chạm vào mình, cô vội đưa tay đẩy anh ra. Bộ quần áo đang cầm rơi xuống đất, lòng bàn tay cô áp lên lồng ngực rắn chắc của anh, cảm nhận được nhiệt độ nóng bỏng dưới tay mình. “Tôi cũng đã cứu Kỳ Kỳ, chúng ta coi như huề. Nếu không còn việc gì, anh mau đi đi, đừng có động tay động chân ở đây!” Cô đẩy người anh ra sức vùng vẫy.
Sức phụ nữ sao bì được đàn ông. Nhiếp Tu Tề chỉ dùng một tay đã khống chế được cô, ôm cô vào lòng, hai cơ thể áp sát vào nhau. “Hừ…” Dục vọng của Nhiếp Tu Tề bị cô khơi dậy. Anh đã nhịn đói quá lâu, vốn chỉ định đến ôm cô một chút, nhưng giờ bị cô kích thích đến mức muốn làm ngay tại đây. Ánh mắt nguy hiểm nheo lại, anh cảnh cáo: “Đừng nhúc nhích.”
Đàm Trinh Tịnh vẫn chưa nhận ra sự thay đổi của anh, bị ôm chặt trong lòng, hai tay cô vẫn cố giãy giụa, tìm cách thoát ra. Nói nhẹ không nghe, cứ phải chuốc khổ vào thân, đúng là phụ nữ! Nhiếp Tu Tề tặc lưỡi, vòng tay qua người cô rồi lật lại, ôm cô từ phía sau. Một cánh tay rắn chắc giữ chặt eo cô, tay kia vén váy cô lên rồi luồn vào bên trong lớp quần tất.
Anh đã cho cô cơ hội, không can thiệp vào cuộc sống của cô nữa, nhưng chính cô lại tự lao đến trước mặt anh. Chuyện này không thể trách anh được. Đàm Trinh Tịnh hoảng sợ, tay chống lên tường. Dù không nhìn thấy nhưng cô vẫn đoán được người đàn ông phía sau đang định làm gì. Cô cắn răng, hoảng hốt nói: “Anh dừng lại đi, có thể có người đến bất cứ lúc nào, đừng làm bậy ở đây!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận