Chương 16

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 16

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nhưng cùng lúc đó, hoa huyệt càng cảm thấy tê dại hơn, mỗi cú thúc của người đàn ông đều khiến thành thịt bên trong run lên. Nước mắt Đàm Trinh Tịnh lăn dài trên má rồi bị người đàn ông liếm sạch, khoái cảm theo đó tăng vọt. Từ lúc bắt đầu đến giờ, cô đã lên đỉnh hai lần. Mỗi lần đạt cao trào, Nhiếp Tu Tề đều cười khẽ bên tai cô, rồi cố tình dừng lại bên trong, khi cơ thể cô còn đang run rẩy vì cơn cực khoái, anh lập tức nhân cơ hội thúc mạnh vào thật sâu. Do đó mà quá trình lên đỉnh của cô bị kéo dài hơn.
Bạch bạch bạch! Động tác đâm rút ngày càng mạnh mẽ, cây gậy thịt tiến vào sâu trong hoa huyệt một cách thô bạo. Cô cảm thấy thứ dịch thể trong suốt, nhầy nhụa đang từ nơi giao hợp chảy xuống, men theo da thịt trên đùi thấm vào lớp quần tất. Chân cô lạnh đi một mảng.
Mông cô bị bàn tay to lớn của anh nắm chặt, banh ra, không cho cô cơ hội trốn chạy. Mông cô vừa căng tròn vừa đầy đặn, da thịt mềm mại, đàn hồi. Nhiều năm tập múa đã cho cô một thân hình hoàn hảo, vậy mà giờ đây lại trở thành công cụ cho đàn ông đùa bỡn.
Tại sao mọi chuyện lại thành ra thế này… Ánh mắt Đàm Trinh Tịnh như sắp vỡ vụn, cô hận bản thân vì ngày đó đã đồng ý làm chuyện đó với anh. Tại sao, tại sao lại dính vào anh… Người đàn ông này rõ ràng là một con sói độc ác. Cô đã bị lớp vỏ bọc giả dối của anh lừa gạt.
Dãy hành lang này nối liền phòng tập và khu thay đồ, tuy bình thường vắng vẻ nhưng thỉnh thoảng vẫn có giáo viên đi qua.
Reng reng reng! Tiếng chuông tan học vang lên. Ngay sau đó, ngoài hành lang vang lên tiếng bước chân và tiếng nói chuyện, ngày càng gần.
Đàm Trinh Tịnh khẽ thở dốc, cô nghe thấy Nhiếp Tu Tề thì thầm bên tai: “Trinh Tịnh, kêu to hơn chút đi, để họ nghe thấy, được không?” Động tác của anh không dừng lại, máu trong người như sôi sục, mạch máu gồ ghề trên dương vật cọ xát vào thành thịt. Anh ấn vòng eo thon gọn của cô vào tường, hạ thể đâm vào cô với độ sâu chưa từng có.
Ôi! Sâu quá. Hơi thở của Đàm Trinh Tịnh hoàn toàn rối loạn. Cô hoảng sợ, liên tục lắc đầu khi nghe tiếng bước chân ngày càng rõ hơn bên ngoài. “Có người tới, anh mau thả tôi ra, bị người ta thấy mất…” Cô cắn chặt răng, dùng tay đẩy anh ra.
Nhiếp Tu Tề phản ứng rất nhanh, anh vươn tay bế cô quay người đi vào khu thay đồ. Bên trong có mấy chiếc tủ lớn và giá treo đầy quần áo. Tiếng bước chân ngoài hành lang tiến lại gần, hai cô giáo vừa trò chuyện vừa đi về phía khu thay đồ.
“Ơ, sao lại khóa trái nhỉ?” Cánh cửa bị đẩy hai lần nhưng không mở.
“Có người đang thay đồ à, có phải Trinh Tịnh không nhỉ, ban nãy tôi thấy cô ấy đi hướng này.”
“Chắc vậy rồi, hiệu trưởng cho cô ấy đi dạy lại mà. Trinh Tịnh, cô có trong đó không? Mở cửa ra, chúng tôi muốn vào thay đồ.”
“Trinh Tịnh, mở cửa!”
Cách một lớp cửa, người đàn ông đang bế người phụ nữ, anh vẫn bình tĩnh thúc hông. Đàm Trinh Tịnh che miệng không dám phát ra tiếng, sợ người bên ngoài nghe thấy, nước mắt lăn dài trên má. Những cơn khoái cảm liên tục dâng lên từ bụng dưới. Chỉ cần cúi đầu, cô có thể nhìn thấy dương vật anh đang ra vào trong cơ thể mình. Cây gậy thịt cương cứng màu đỏ tím không có dấu hiệu dừng lại, liên tục ra vào theo từng cú thúc của anh.
Chuyển sang tư thế mặt đối mặt, Nhiếp Tu Tề cúi xuống hôn lên môi cô. Lưỡi anh tiến vào khuấy đảo với khí thế áp đảo. Nước bọt rỉ ra khỏi khóe miệng cô. Đàm Trinh Tịnh lắc đầu muốn thoát khỏi đầu lưỡi anh nhưng vô ích, anh không cho cô trốn tránh, tay giữ chặt cằm cô để nụ hôn thêm sâu hơn.
Anh có gương mặt rất điển trai, vai rộng eo thon. Chiếc áo sơ mi anh mặc vẫn phẳng phiu, quần tây chỉ mở khóa kéo. Dù bây giờ có đi ra ngoài cũng chẳng ai tin anh vừa làm chuyện như vậy. Còn về phần mình, Đàm Trinh Tịnh nhắm nghiền mắt, không muốn nhìn mặt anh nữa. Từ hình ảnh phản chiếu trong mắt anh, cô thấy má mình đỏ bừng, tóc tai rối bù, váy múa xộc xệch, hai chân bị ép kẹp lấy eo anh. Bộ dạng cô lúc này chẳng khác nào đã bị chơi đùa đến hỏng.
Tiếng thở hổn hển vang vọng trong căn phòng thay đồ nhỏ bé. Đàm Trinh Tịnh nhắm chặt mắt, cúi đầu, mái tóc đen rối bù xõa xuống gò má.

Bình luận (0)

Để lại bình luận