Chương 20

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 20

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Giọng nói trong điện thoại đầy mê hoặc: “Anh sẽ luôn đợi em.”
Đàm Trinh Tịnh không nghe nổi nữa, cúp máy. Anh cũng không gọi lại. Nhìn điện thoại một lúc lâu, cô cắn môi, cho số của anh vào danh sách chặn. Gọi cho anh ư? Nằm mơ đi!
Điện thoại vang lên tiếng “tút tút” liên tục. Nhiếp Tu Tề dừng lại, thấy cuộc gọi bị ngắt, khóe môi anh khẽ cong lên, cất điện thoại đi. Tương lai còn dài, không cần vội.
Ngoài văn phòng vang lên tiếng gõ cửa. “Vào đi,” Nhiếp Tu Tề nghiêm mặt lại, cất giọng. Có người đẩy cửa bước vào, đặt một chồng tài liệu lên bàn trước mặt anh. “Bí thư Nhiếp, đây là số liệu quý này,” thư ký nhẹ nhàng nói. “Để đó đi.” Nhiếp Tu Tề cầm bút máy, cúi đầu xem tài liệu.
Đợi một lúc không thấy tiếng đóng cửa, anh nhíu mày ngẩng lên: “Cô có thể ra ngoài rồi.”
Nữ thư ký ngượng ngùng nói: “Bí thư Nhiếp, để tôi rót nước cho anh.” Nữ thư ký họ Trần, mới chuyển đến Văn phòng Thành ủy không lâu, trẻ trung, xinh đẹp. Nghe nói vị Bí thư Nhiếp mới nhậm chức này còn độc thân nên cô ta nảy sinh ý đồ.
Nhiếp Tu Tề liếc mắt là biết tỏng ý đồ của cô ta. Nếu là trước kia, có thể anh sẽ hứng thú trêu đùa một chút, nhưng giờ đã có Đàm Trinh Tịnh, những người phụ nữ khác đương nhiên không lọt vào mắt anh được nữa. Anh lạnh lùng từ chối: “Không cần, cô ra ngoài đi.”
Thư ký Trần thấy vẻ mặt anh không vui thì đành bĩu môi rời đi. Cô ta vừa ra khỏi cửa, mấy đồng nghiệp nữ khác đã xúm lại hỏi han: “Sao nào? Bí thư Nhiếp không giữ cô lại à?” Con gái hay sĩ diện, thư ký Trần nghe vậy thì trợn mắt, ra vẻ được cưng chiều: “Ai bảo thế, đang ở văn phòng nên không tiện thôi.”
Đồng nghiệp nữ tưởng cô ta đã câu được Nhiếp Tu Tề nên bắt đầu nịnh nọt. Cuộc trò chuyện của họ lọt vào tai Trưởng Ban Tổ chức Thành ủy, anh ta tưởng mình đã nắm được thóp của lãnh đạo. Để tác thành cho người khác, cũng là để lấy lòng Nhiếp Tu Tề, anh ta cố tình giao việc đưa tài liệu vào văn phòng cho thư ký Trần, tạo cơ hội cho cô ta lượn lờ trước mặt Nhiếp Tu Tề. Thư ký Trần được người giúp đỡ, đương nhiên rất vui vẻ.
Bên Nhiếp Tu Tề lại không hề nhận ra tần suất xuất hiện của thư ký Trần đã tăng lên rõ rệt. Vẻ ngoài của cô ta không để lại chút ấn tượng nào trong tâm trí anh. Có điều đây đều là chuyện về sau, tạm thời không bàn đến.
________________

Chiều hôm đó, Kỳ Kỳ vừa tan học đã được Tiểu Lý đón về nhà. Cô bé đeo cặp chạy vào cửa, thấy hộp bánh Đạo Hương Thôn trên bàn trà phòng khách là biết ngay bố đã về từ Bắc Kinh. Nếu là trước đây, Kỳ Kỳ sẽ quăng cặp sách rồi chạy đi tìm bố ngay. Nhưng hôm nay, mặt cô bé lại ủ rũ, giày cũng không thay, rón rén đi lên lầu về phòng.
Lúc đi ngang qua phòng làm việc, động tĩnh của cô bé vẫn bị người bên trong phát hiện. Người đàn ông trầm giọng gọi: “Nhiếp Kỳ Kỳ, lại đây.” Gọi cả họ lẫn tên thế này nghĩa là bố đang rất tức giận. Kỳ Kỳ không dám hó hé, ngoan ngoãn cúi đầu đi vào.
Nhiếp Tu Tề mặc đồ ở nhà, ngồi sau bàn làm việc xem tài liệu. Đợi Kỳ Kỳ vào, anh mới đặt tài liệu xuống, sắc mặt tối lại, nhìn cô bé chằm chằm. Cô bé tỏ vẻ ngoan ngoãn, chớp chớp đôi mắt to tròn ngây thơ. Nhiếp Tu Tề day sống mũi, cảm thấy đau đầu. Con gái mình thế nào mình biết rõ, Kỳ Kỳ chắc chắn không phải đứa bé đáng thương bị bắt nạt như Đàm Trinh Tịnh tưởng. Từ nhỏ cô bé đã được nhà họ Nhiếp cưng chiều, tính cách lanh lợi, hoạt bát và có phần nghịch ngợm. Kỳ Kỳ thông minh như vậy, ai bắt nạt được cô bé?
Lúc Tiểu Lý gọi điện báo chuyện Kỳ Kỳ bị bạn đẩy ngã, anh đã rất tức giận. Trên đường về Lang Châu, càng nghĩ anh càng thấy có gì đó không đúng. Quả nhiên, hôm nay nhìn thấy dáng vẻ chột dạ của Kỳ Kỳ, Nhiếp Tu Tề đã đoán được phần nào câu chuyện. Anh vẫy tay gọi con gái, Kỳ Kỳ ngoan ngoãn tiến lại gần, chột dạ không dám nhìn thẳng anh.
“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?” anh hỏi.
Kỳ Kỳ nắm chặt phần lông trên áo, mắt chớp chớp. “Bố ơi, không phải bố từng nói muốn có được thứ gì thì phải tự mình giành lấy sao ạ?… Con muốn cô giáo Đàm làm mẹ của con!”
Trước khi đi Bắc Kinh, có một buổi tối Nhiếp Tu Tề dỗ con gái ngủ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận