Chương 25

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 25

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Anh ta là người quyền cao chức trọng, dân thường như cô thì giúp được gì? Đàm Trinh Tịnh thấy nực cười, cô thử rút tay ra nhưng không được, lực nắm trên cổ tay ngược lại còn tăng thêm. Anh vuốt ve cổ tay cô, bàn tay to màu đồng cổ bao bọc lấy bàn tay nhỏ trắng nõn, mười ngón tay đan vào nhau, hai màu da tương phản rõ rệt.
Chơi đùa một hồi, dường như chưa thỏa mãn, anh đột nhiên nắm chặt tay cô ấn xuống dưới, ép cô chạm vào hạ bộ của mình. Thứ đang ngủ yên dưới lớp quần tây chậm rãi thức giấc. Đàm Trinh Tịnh hoảng sợ nhìn anh, tay cô bị đè chặt vào dương vật anh, chậm rãi vuốt ve qua lớp vải quần.
“A… ừm…” Bị bàn tay mềm mại của cô chạm vào, dù cách một lớp vải cũng đủ châm lửa, vật cứng nhanh chóng dựng đứng, cổ họng Nhiếp Tu Tề khẽ phát ra tiếng rên thỏa mãn. Đôi mắt đen dán chặt vào người phụ nữ trong lòng, một tia tà niệm xẹt qua.
Nhiếp Tu Tề kéo khóa quần tây, ép tay cô nắm lấy dương vật, giọng trầm khàn cất lên: “Trinh Tịnh, em phải giúp tôi, chỗ này cương cứng khó chịu quá.” Anh nhướn hông để vật cứng chạm vào lòng bàn tay cô, lỗ sáo trên đỉnh tiết ra dịch trong suốt, dính vào kẽ ngón tay cô.
Đàm Trinh Tịnh cố rút tay lại nhưng vô ích, cô đỏ mặt nhìn anh đưa đẩy hông, di chuyển thứ đó trong lòng bàn tay cô, giống như đang làm tình thật sự. “Anh… đồ biến thái!” Cô nghiến răng, cắn nhẹ lên môi.
Đôi tay xinh xắn trắng nõn được chăm sóc kỹ lưỡng. Lòng bàn tay mềm mại như bọt biển, vừa trơn vừa ấm. Nhiếp Tu Tề thở ra một hơi dài thỏa mãn, anh khống chế thân dưới cọ xát dương vật vào lòng bàn tay cô.
Đàm Trinh Tịnh tưởng anh sẽ làm rất lâu, nào ngờ anh chỉ mỉm cười, vừa hôn cổ cô vừa nắm tay cô đưa đẩy hông, thúc khoảng trăm cái trong lòng bàn tay cô rồi bắn ra. Người đàn ông vùi đầu vào hõm vai cô thở dốc, mái tóc ngắn cọ vào gáy khiến cô ngứa ngáy. Đàm Trinh Tịnh tránh né, nhân lúc anh thả lỏng mà rút tay về.
Toàn bộ tinh dịch anh vừa bắn ra nằm cả trong lòng bàn tay cô, ướt đẫm. Đàm Trinh Tịnh bôi hết lên vạt áo sơ mi của anh. Đồ của anh thì anh tự chịu trách nhiệm!
Hành động của cô đương nhiên bị Nhiếp Tu Tề phát hiện. Anh không giận mà để mặc cô bôi lên áo mình, cánh tay đặt bên hông cô không thả lỏng, dường như vẫn còn lưu luyến muốn đi xuống dưới. Tay anh không đứng đắn. Cô cũng không muốn bị anh… ở nơi này. Đàm Trinh Tịnh không dám nghĩ tiếp, cô dùng sức gỡ tay anh ra, muốn thoát khỏi anh.
Nhiếp Tu Tề còn đang chìm trong dư vị khoái cảm, miễn cưỡng ôm chặt cô, bàn tay đổi hướng, thò vào túi quần cô tìm kiếm gì đó. Tâm trạng Đàm Trinh Tịnh chùng xuống, cô tưởng anh thật sự muốn làm bậy trong văn phòng giữa ban ngày. Thế nhưng tay anh lại giống như đang tìm thứ gì đó trong túi, rất nhanh đã rút ra, ngón tay kẹp lấy chiếc điện thoại di động của cô.
“Trinh Tịnh, tôi có nói muốn nhờ em giúp một việc nhỏ.” Nhiếp Tu Tề ôm cô, nhét điện thoại vào tay cô: “Bây giờ chính là lúc cần em hỗ trợ đấy.”
Ý anh ta là gì? Đàm Trinh Tịnh không hiểu. Người đàn ông nắm tay cô, mở khóa điện thoại, nhấp vào danh bạ, giọng trầm thấp kề sát tai cô thong thả nói: “Cho tôi ra khỏi danh sách đen.”
Đàm Trinh Tịnh sửng sốt. Hôm nay anh lừa cô đến đây hóa ra là vì chuyện này. Anh bị chặn số, hai tuần nay không gọi được cho cô, cũng không gửi được tin nhắn, anh nhớ cô đến phát điên. Gần đây trong thành phố nhiều việc, anh bận tối mắt với việc kêu gọi đầu tư nên không có thời gian tìm cô. Cuối cùng đành dùng cách này dụ cô đến cửa, cho thỏa nỗi nhớ mong.
Hóa ra là vậy! Đàm Trinh Tịnh xanh mặt, cho số của anh ra khỏi danh sách đen. Nếu biết trước chặn số anh lại có hậu quả thế này thì cô đã không dại dột. Cũng đúng thôi, anh ngang ngược như vậy, sao có thể chịu được việc không liên lạc được với cô, thủ đoạn gì anh cũng có thể dùng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận