Chương 26

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 26

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nhiếp Tu Tề hài lòng khi thấy cô nghe lời. Anh nhét điện thoại lại vào túi cô, rồi cắn lên vành tai cô như đe dọa: “Đừng có chặn tôi nữa đấy, biết chưa?”
“Biết rồi!” Đàm Trinh Tịnh nghiêng mặt tránh đi, tạm thời nhượng bộ. Không có chỗ trốn, cằm cô bị anh nắm lấy, ngón tay thon dài ma sát lên xương hàm cô. Nhiếp Tu Tề cúi đầu cắn vào môi cô, quét sạch vị ngọt của cô bằng sự bất mãn, anh muốn cô bù đắp cho nỗi nhớ những ngày qua.
Một nụ hôn kết thúc, Đàm Trinh Tịnh nằm trong ngực anh, miệng hé ra thở dốc. Nụ hôn triền miên gần như rút cạn không khí trong phổi cô. Mục đích đã đạt được, đáng lẽ nên để cô về, nhưng Nhiếp Tu Tề vẫn còn lưu luyến, bàn tay trên eo cô lại bắt đầu rục rịch muốn tiến xuống dưới.
Choang! Trong văn phòng vang lên một tiếng động lớn. Tiếng động quá chói tai khiến mọi người gần đó đều nghe thấy. Có người đứng ngoài gõ cửa, giọng lo lắng: “Bí thư Nhiếp, xảy ra chuyện gì vậy ạ?”
Một hai phút sau, bên trong mới vang lên giọng khàn khàn của người đàn ông: “Không có gì, làm vỡ cái ly thôi.” Không biết người bên ngoài có tin hay không, nhưng tiếng gõ cửa không còn vang lên nữa.
Trong phòng làm việc, Nhiếp Tu Tề ôm đầu, rầu rĩ nhìn người phụ nữ đang đứng một bên. Đàm Trinh Tịnh đã thoát khỏi vòng tay anh, lúc này cô đứng cách xa vài mét, hai tay ôm ngực vẻ lo lắng. Dưới sàn là những mảnh thủy tinh vỡ.
Ngay lúc thấy tay Nhiếp Tu Tề định thò vào quần áo mình, Đàm Trinh Tịnh do quá hoảng sợ đã không kịp nghĩ, vơ đại ly trà thủy tinh trên bàn vung mạnh về phía sau, đập vào anh. Nhiếp Tu Tề không ngờ con thỏ hiền lành cũng có lúc cắn người, trong giây lát không chú ý đã bị cô đập trúng. Ly thủy tinh đập vào đầu, tuy lực không lớn nhưng cũng đủ gây choáng. Anh bị đập đến lệch đầu sang một bên, ly trà rơi xuống đất vỡ tan. Nhân lúc anh sững sờ, người phụ nữ trong lòng lập tức đẩy anh ra, thoát khỏi vòng kìm kẹp.
Người đàn ông không nói gì khiến Đàm Trinh Tịnh lo lắng. Trước đây khi đối mặt với cô, Nhiếp Tu Tề hoặc là lịch thiệp dịu dàng, hoặc là quyền thế áp bức, anh chưa từng thực sự nổi giận với cô. Đây là lần đầu cô thấy anh tỏ ra bất mãn thực sự. Lúc này cô mới hiểu, trước kia anh đã nhượng bộ mình đến nhường nào.
Nhiếp Tu Tề ôm đầu soi gương. Trán không sao, nhưng gò má bị mảnh thủy tinh rạch một đường nhỏ rỉ máu. Gương mặt đẹp trai bị xước, trông hơi thảm. Môi mỏng anh mím chặt, quai hàm siết lại, đôi mắt đen hẹp dài nheo lại nhìn cô.
Người phụ nữ bị anh dọa sợ, sắc mặt trắng bệch, vành mắt bắt đầu ngấn nước. Nhiếp Tu Tề tặc lưỡi. Người bị đập là anh còn chưa nói gì mà cô đã khóc, thế này sao anh nổi giận được nữa. Anh thu lại cơn thịnh nộ, nhắm mắt ngả ra sau ghế, phất tay: “Được rồi, em đi đi.”
Nghe vậy, Đàm Trinh Tịnh định đi ngay, nhưng rồi lại đổi ý, đứng im lặng lẽ quan sát anh. Lúc nãy còn hung dữ như vậy, giờ lại dựa vào ghế… Ngủ rồi? Chắc là không giận nữa đâu nhỉ. Cô thả lỏng hàm răng đang nghiến chặt, bàn tay siết lại cũng từ từ buông ra. Người đàn ông không có động tĩnh gì nữa, dường như thật sự không định ngăn cản cô.
Đàm Trinh Tịnh khẽ thở phào, xoay người đi về phía cửa. Cánh cửa đã ở ngay trước mặt, khi đang định đẩy cửa ra, Đàm Trinh Tịnh nghe thấy sau lưng đột nhiên vang lên tiếng nói: “Chồng em tên là Trương Sướng, làm việc ở cục xây dựng à?”
Cô kinh hãi, tim đập thình thịch, quay phắt lại nhìn anh. Nhiếp Tu Tề chẳng biết đã ngồi thẳng dậy từ lúc nào, hai tay đan vào nhau, khóe môi hơi nhếch lên nhìn cô, con ngươi đen kịt khóa chặt lấy cô, đáy mắt lóe lên luồng sáng kỳ lạ.
“Anh định làm gì, không liên quan đến anh ấy!” Đàm Trinh Tịnh bước nhanh quay lại, đứng đối diện anh cách một chiếc bàn, ánh mắt ẩn chứa sự cầu xin. Cô sợ anh gây bất lợi cho Trương Sướng.
Yêu thằng chồng đó đến thế cơ à? Nhiếp Tu Tề gần như không kiềm chế được ngọn lửa giận đang bùng lên trong đáy mắt. Anh mím môi, đứng dậy, nắm tay Đàm Trinh Tịnh rồi thong thả dắt cô ra cửa. Đến trước cửa, anh nói bằng giọng điệu rất đỗi dịu dàng: “Tiện miệng hỏi thăm chút thôi mà, xem em sợ chưa kìa.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận