Chương 27

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 27

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Anh cúi đầu nói nhỏ bên tai cô: “Chỉ là tôi chợt nhớ ra, trong công việc có chút liên quan thôi.” Nhiếp Tu Tề nắm tay cô ấn lên tay nắm cửa, cánh cửa mở ra, anh đẩy nhẹ cô ra ngoài rồi mỉm cười: “Tạm biệt.”
Cánh cửa chậm rãi khép lại trước mắt. Cơ thể Đàm Trinh Tịnh cứng đờ, cô đứng trên hành lang, đầu óc rối bời. Một hồi lâu sau, cô mới uể oải nhấc chân đi về phía cầu thang. Khi ra khỏi tòa nhà, chân Trinh Tịnh vẫn mềm nhũn, quần lót thì ướt đẫm. Gió lạnh thổi qua, đầu óc mơ màng mới tỉnh táo lại đôi chút.
Vài ngày sau, cô cố gắng hàn gắn mối quan hệ với Trương Sướng. Lời Nhiếp Tu Tề nói trước khi cô ra về như một lời cảnh báo: Trương Sướng không thể gặp chuyện, nếu sự nghiệp của anh ta bị hủy hoại, gia đình này sẽ tan vỡ.
Chiến tranh lạnh giữa hai vợ chồng kéo dài hơn một tuần. Mấy ngày sau Trương Sướng mới về nhà lấy quần áo sang nhà bố mẹ ở.
“Tiểu Tịnh, trưa nay con rảnh không? Về nhà ăn cơm đi, mẹ nấu thịt kho tàu cho hai đứa.” Giọng mẹ chồng vang lên qua điện thoại.
Đàm Trinh Tịnh trốn ở cuối hành lang vắng của trường, vội đáp lời: “Dạ vâng, tan làm con về ngay… vâng, mấy ngày nay bọn con hơi… con xin lỗi đã làm mẹ lo lắng.” Mẹ chồng thường ngày đối xử với cô không nóng không lạnh, hiếm khi thấy vợ chồng cô xích mích, bà sốt ruột không yên. Đàm Trinh Tịnh vốn ngoan ngoãn, hai vợ chồng chiến tranh lạnh lâu như vậy, chắc chắn là do con trai bà.
Giờ nghỉ trưa, Đàm Trinh Tịnh tranh thủ đến nhà bố mẹ chồng. Cả hai ông bà đều ở nhà, Trương Sướng thì ngồi trên sofa mặt không cảm xúc, thấy cô đến cũng chẳng thèm ngẩng lên. Bị bố mẹ thúc giục, hai người mới ngồi xuống ăn cơm. Đàm Trinh Tịnh còn chưa ăn xong thì Trương Sướng đã buông đũa: “Cơ quan có việc, con đi trước đây.” Anh ta thay giày rồi đi luôn. Đàm Trinh Tịnh cũng nuốt không trôi, ngẩn người nhìn bát cơm trắng.
Ăn xong, mẹ chồng gọi con dâu vào phòng, bóng gió khuyên cô nên chiều theo ý Trương Sướng, nhanh chóng làm hòa. Mẹ chồng nắm tay cô, cười nói: “Nó sao giận con được chứ, chắc chỉ bận công việc thôi. Mẹ nói con nghe, hai hôm trước nó về nhà, mẹ giặt đồ cho nó thì thấy cái này trong túi quần.” Mẹ chồng lấy từ hộp trên bàn ra một tờ giấy, nhét vào tay cô.
Đàm Trinh Tịnh không hiểu, cúi đầu nhìn. Hóa ra là hóa đơn mua sắm, cho thấy Trương Sướng đã mua một chiếc túi xách hàng hiệu. Cô từng nghe qua nhãn hiệu này, món rẻ nhất cũng phải hơn vạn tệ. Giọng mẹ chồng có chút xót của: “Chắc nó định dùng cái này dỗ con đấy. Con đừng giận nó nữa!”
Trái tim Đàm Trinh Tịnh bỗng nhẹ nhõm hẳn. Thì ra là vậy, Trương Sướng và cô dù sao cũng là vợ chồng, sao có thể giận nhau mãi được. “Với cả, con và Tiểu Sướng cũng nên tính chuyện có con đi thôi. Có con rồi vợ chồng sẽ gắn kết, bớt cãi vã hơn!”
Về đến nhà, dù căn phòng vẫn lạnh lẽo, nhưng lòng cô lại dấy lên chút ngọt ngào. Cô chủ động gọi điện cho Trương Sướng, giọng điệu mềm mỏng hơn nhiều. Đây coi như cô chủ động làm hòa, Trương Sướng cũng thuận theo, hai người nhanh chóng hòa thuận như xưa. Cả hai đều không nhắc đến nguyên nhân mâu thuẫn. Đàm Trinh Tịnh biết trong lòng anh ta vẫn còn ý định kia, nhưng cô đành tạm gác lại, chờ sau này từ từ khuyên giải.
Về chuyện mẹ chồng muốn có con, cô hỏi ý kiến Trương Sướng, anh ta không suy nghĩ nhiều, cho rằng mẹ nói đúng, hai người nên chuẩn bị có con rồi. Cô vẫn còn chút do dự, muốn suy nghĩ kỹ rồi mới quyết định, anh ta cũng không thúc giục.
“Buổi tối về nhà ăn cơm được không?” Đàm Trinh Tịnh làm nũng qua điện thoại.
Ở đầu dây bên kia, Trương Sướng một tay cầm điện thoại, một tay sắp xếp tài liệu, đang định trả lời thì có đồng nghiệp gọi từ xa: “Tiểu Trương, tài liệu xong chưa, người của Thành ủy sắp đến rồi!”
Chiều nay, người bên Thành ủy sẽ đến Cục Xây dựng thị sát. Đây là lần đầu ban lãnh đạo Thành ủy khóa mới đến Cục Xây dựng nên trong cục rất coi trọng, từ lãnh đạo đến nhân viên đã mất nhiều ngày chuẩn bị. Sẽ có triển lãm ảnh và tài liệu để người của Thành ủy xem xét. Trương Sướng là người phụ trách tiếp đón và thuyết trình.
Ánh mắt anh ta nghiêm lại, lập tức nói với người bên kia điện thoại: “Xin lỗi bà xã, hôm nay trong cục rất bận, tối nay anh phải tiếp khách bên ngoài.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận