Chương 28

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 28

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Điện thoại vang lên tiếng “tút tút”, Đàm Trinh Tịnh thất vọng cúp máy.
________________

Hơn hai giờ chiều, tất cả cán bộ nhân viên Cục Xây dựng đều đứng chờ ở cổng. Trương Sướng đứng sau lưng Cục trưởng, tâm trạng vô cùng căng thẳng. Anh ta chưa từng gặp vị Bí thư Thành ủy mới này. Nghe đồn đây là người mạnh mẽ, quyết đoán, trong công việc chỉ cần sơ suất là bị khiển trách, từ khi nhậm chức đã sa thải không ít cán bộ. Do đó Trương Sướng không khỏi lo lắng.
Cục trưởng nhìn anh ta, như nhớ ra điều gì đó, vẫy tay gọi: “Tiểu Trương, sao cậu đứng sau thế, lại đây đứng cạnh tôi. Khi nào Bí thư Nhiếp đến, cậu đi theo tôi.”
Trương Sướng vội vàng tiến đến, trong lòng thấy kỳ lạ, sao Cục trưởng lại nói như thể mình quen biết vị Bí thư họ Nhiếp đó vậy? Anh ta cho rằng mình nghĩ nhiều, khoảng cách giữa mình và người kia xa vời vợi.
Cả đoạn đường xa được cảnh sát giao thông dẹp đường từ trước. Góc phố có vài xe cảnh sát nhấp nháy đèn. Chẳng mấy chốc, một đoàn xe công vụ màu đen xuất hiện ở đầu đường, tiến về phía Cục Xây dựng.
Chiếc Audi A6 màu đen dừng lại trước mặt mọi người. Cửa xe mở ra, vài người bước xuống. Người đi đầu mặc áo sơ mi phối áo khoác, quần tây đen, giày da, khí thế nổi bật. Đôi mắt đen hẹp dài liếc nhìn một vòng, thu hết vẻ mặt mọi người vào tầm mắt, rồi lướt qua khuôn mặt những người đứng đầu hàng. Cán bộ Cục Xây dựng bị khí thế của anh áp đảo, không dám thở mạnh.
Cục trưởng giữ bình tĩnh, dẫn Trương Sướng bước lên đón tiếp, bắt tay từng người. Cục trưởng khom lưng, mặt mày niềm nở: “Hoan nghênh các đồng chí Thành ủy đến thị sát! Bí thư Nhiếp, mời đi bên này.”
Hai nhóm người cùng bước vào Cục Xây dựng. Cục trưởng dẫn Nhiếp Tu Tề vào trong, Trương Sướng đi theo sau. Đi thẳng vào trong, người của Thành ủy dừng lại trước các bức ảnh triển lãm, chỉ trỏ vào hình ảnh và văn bản. Nhiếp Tu Tề dừng lại trước một bảng triển lãm, cả đoàn người cũng dừng theo. Anh chỉ vào đó hỏi: “Ai phụ trách phần này?” Giọng điệu bình thản, không rõ vui buồn.
Cục trưởng lau mồ hôi lạnh, đẩy Trương Sướng đang đứng sau ra: “Là đồng chí này! Tiểu Trương, cậu mau báo cáo với Bí thư Nhiếp về công việc của mình đi.”
Trương Sướng đổ mồ hôi lạnh, lắp ba lắp bắp đứng trước bảng triển lãm báo cáo, lời nói lộn xộn, thiếu logic. Các đồng nghiệp đứng sau dỏng tai nghe, thầm cầu nguyện cho anh ta, ai cũng nghĩ lần này Trương Sướng tiêu rồi.
Nhiếp Tu Tề nhìn Trương Sướng bằng ánh mắt đen sâu thẳm, quan sát anh ta từ trên xuống dưới, đáy mắt ẩn chứa vẻ khinh miệt mà không ai phát hiện, chỉ có Trương Sướng đang bị nhìn chằm chằm cảm thấy toàn thân run rẩy. Anh cười như không cười, bước về phía trước, chậm rãi tới gần Trương Sướng. Trước ánh mắt kinh ngạc của mọi người, Nhiếp Tu Tề từ tốn vỗ vai anh ta, giọng nói không lớn nhưng đủ để mọi người nghe thấy: “Làm không tệ.” Sau đó, anh chắp tay sau lưng, bước về phía trước.
Trương Sướng thở phào nhẹ nhõm. Đám đông lướt qua anh ta đi về phía trước, trong chốc lát, khoảng cách giữa anh ta và Nhiếp Tu Tề đã bị kéo xa. Vị Bí thư Thành ủy này quả nhiên danh bất hư truyền.
Kết thúc một ngày thị sát, cán bộ cốt cán hai bên cùng đến khách sạn dùng bữa. Hiện nay có quy định cấm dùng công quỹ cho việc ăn uống. Cục trưởng sợ bị tố cáo, vốn định bày tiệc ở phòng khách cơ quan cho xong chuyện, nhưng Phó Cục trưởng lại âm thầm nhắc nhở: “Anh nghĩ xem Bí thư Nhiếp là ai? Anh ta mà sợ mấy cái đó sao?” Nhiếp Tu Tề là “thái tử” từ Bắc Kinh xuống, gia thế hiển hách, quả thực không đặt mấy quy định lặt vặt này vào mắt. Nếu ông ta chỉ tiếp đãi sơ sài, có khi người ta lại cho rằng bị coi thường. Lúc này Cục trưởng mới tỉnh ngộ, đặt vài bàn trong một khách sạn sang trọng.
Tối đến, đoàn xe kéo nhau đến khách sạn, vào phòng bao riêng. Trương Sướng cũng được tham dự. Chiều nay anh ta mới được Bí thư Nhiếp khen, cộng thêm việc Cục trưởng vốn nghĩ anh ta có quen biết rộng, lúc này càng thấy anh ta có tiền đồ, nên cũng cho anh ta tham gia, xếp chỗ ngồi đối diện Bí thư Nhiếp.

Bình luận (0)

Để lại bình luận