Chương 38

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 38

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đàm Trinh Tịnh ngơ ngác nhìn theo bóng lưng anh ta. Lòng cô trĩu nặng cảm giác tội lỗi và xấu hổ vì đã phản bội chồng, không biết phải mở lời thế nào. Tâm trạng của Trương Sướng lúc này cũng chẳng khá hơn cô là bao.
Trương Sướng trằn trọc cả đêm, thỉnh thoảng lại quay sang nhìn vợ. Cô đã ngủ say từ lâu, hơi thở đều đều. Dưới mắt anh ta hiện rõ quầng thâm, mấy ngày nay chẳng đêm nào ngủ ngon. Trương Sướng đúng là đi công tác thật, nhưng không đi một mình. Chuyến đi này, anh ta đi cùng một nữ đồng nghiệp mới vào làm, ngày nào cũng kề cận bên nhau, ở chung khách sạn nên mối quan hệ trở nên thân thiết.
Nữ đồng nghiệp họ Trần, tên Trần Tinh Tinh, mới được điều từ Thành ủy đến Cục Nhà ở và Phát triển Đô thị – Nông thôn khoảng hai, ba tuần. Vừa đến Cục, cô ta đã tỏ ra rất hứng thú với Trương Sướng, dò hỏi thông tin về anh ta từ những người khác, rồi lại khá thất vọng khi biết anh ta đã có vợ. Trương Sướng nghe nói Trần Tinh Tinh là con gái của một cựu lãnh đạo Thành ủy, gia thế rất có quyền lực và nhiều mối quan hệ. Anh ta không khỏi mơ mộng, nếu cô ta là vợ mình, con đường thăng quan tiến chức của anh ta hẳn sẽ thuận lợi hơn rất nhiều. Tuy cha mẹ Đàm cũng là cán bộ, nhưng đã về hưu từ lâu, không thể so sánh với nhà Trần Tinh Tinh.
Sau vài ngày tiếp xúc, anh ta cảm nhận rõ ràng Trần Tinh Tinh vẫn còn tình ý với mình. Trong thời gian công tác, hai người họ luôn đi cùng nhau, trông như một cặp tình nhân đang yêu nồng nhiệt. Lời lẽ của Trần Tinh Tinh cũng khiến anh ta phấn khích: cô ta thật lòng thích Trương Sướng, nếu anh ta ly hôn, cô ta sẵn lòng lấy anh ta. Mấy ngày nay, Trương Sướng nghiêm túc cân nhắc khả năng kết hôn với Trần Tinh Tinh, đến nỗi làm việc cũng mất tập trung. Vừa đi công tác về, anh ta đã vào thẳng khách sạn với Trần Tinh Tinh để “trao đổi sâu sắc”.
Điện thoại đặt trên tủ đầu giường rung lên hai lần, màn hình sáng lên, có cuộc gọi đến. Trương Sướng cầm điện thoại lên, mặt biến sắc ngay khi thấy tên người gọi. Đàm Trinh Tịnh nằm bên cạnh cựa mình, dường như bị đánh thức. “Sao vậy? Ai gọi nửa đêm thế…” Cô mở đôi mắt ngái ngủ mơ màng nói.
“Chuyện công việc thôi, em ngủ trước đi, anh ra ngoài nghe.”. Trương Sướng vỗ về rồi cầm điện thoại ra khỏi phòng, đóng cửa lại, đi vào nhà vệ sinh. Vừa vào đến nơi, sắc mặt anh ta lập tức tối sầm lại, lạnh lùng nói với đầu dây bên kia: “Tôi đã bảo đừng gọi điện đến nữa mà!”. Trong điện thoại, người phụ nữ õng ẹo làm nũng: “Người ta nhớ anh mà, lâu rồi anh không liên lạc với em, chẳng lẽ anh không nhớ em à? Người ta nhớ chú gà béo của anh lắm, anh không nhớ cô bé của em sao?”.
Trong phòng ngủ, sau khi bị tiếng rung điện thoại đánh thức, Đàm Trinh Tịnh cũng dần tỉnh táo. Đêm hôm khuya khoắt còn gọi điện, là ai vậy nhỉ?. Anh ta nói là chuyện công việc, thật sự gấp đến thế sao?. Suy nghĩ kỹ lại thì cũng có lý, hiện giờ Trương Sướng đang được cấp trên trọng dụng, có lẽ công việc của anh ta thật sự rất bận rộn. Đàm Trinh Tịnh cũng không nghĩ sâu xa hơn.
Trương Sướng nhanh chóng nghe điện thoại xong rồi quay lại, vẻ mặt vẫn như thường, úp điện thoại xuống tủ đầu giường, leo lên giường ôm cô: “Không có gì nữa rồi, ngủ thôi.”.
Hôm sau thức dậy, Đàm Trinh Tịnh cứ ngáp lên ngáp xuống. Đêm qua bị đánh thức giữa chừng, cô đợi anh ta quay lại mới dần ngủ tiếp được, thiếu ngủ khiến cô cảm thấy mệt mỏi, uể oải. Trương Sướng thì ngược lại, tinh thần rất phấn chấn. Sau một đêm đấu tranh tư tưởng, cuối cùng anh ta đã đưa ra quyết định quan trọng, đi làm với tâm trạng sảng khoái.
________________

Lại là một chiều thứ sáu, chuông tan học vang lên. Trung tâm văn hóa lập tức trở nên náo nhiệt, học sinh tiểu học ùa ra khỏi lớp. Trong phòng tập múa, Đàm Trinh Tịnh tiễn học sinh về xong, cởi giày múa, đứng trước gương lớn xoa bóp vai gáy để thư giãn cơ bắp mệt mỏi. Đôi giày múa này là do Nhiếp Tu Tề tặng cách đây không lâu, da lộn mềm mại, đường may tinh xảo, đi vào chân rất thoải mái, vừa nhìn đã biết là hàng đắt tiền, có khi còn là hàng đặt làm riêng từ nghệ nhân nào đó. Anh còn tặng cô một bộ váy ba lê kèm trang sức lộng lẫy, quý giá. Bình thường cô không nỡ mặc, sợ bị người khác chú ý nên chỉ dám đi đôi giày múa này đến trường.
Trong gương, người phụ nữ mặc chiếc váy múa trắng tinh, mái tóc đen búi cao, hàng mày thanh tú, đuôi mắt ửng hồng quyến rũ hơi xếch lên. Đàm Trinh Tịnh thoáng giật mình, đây là cô sao?.

Bình luận (0)

Để lại bình luận