Chương 40

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 40

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tắm rửa xong, Nhiếp Tu Tề dựa vào đầu giường tranh thủ xem tài liệu. Đèn tường đầu giường bật sáng, ánh sáng ấm áp hắt xuống, người đàn ông mặc áo choàng tắm với mái tóc đen còn ẩm ướt, khuôn mặt đẹp đẽ ẩn hiện trong vầng sáng mờ ảo, làm dịu bớt vẻ sắc bén thường ngày, thay vào đó là nét mềm mại hiếm thấy. Hàng lông mày hơi nhíu lại, anh chăm chú vào một điểm nào đó trong văn kiện, xem xét nghiêm túc. Cùng lúc đó, bàn tay anh như đang vuốt ve một chú mèo, vô thức luồn vào đuôi tóc người phụ nữ trong lòng, quấn lấy đùa nghịch.
Đàm Trinh Tịnh không để ý đến hành động nhỏ của anh, nằm trong lòng anh mơ màng ngáp ngủ. Cô vẫn đang nghĩ về chuyện ban chiều, lòng đầy bất an, lo sợ một ngày nào đó Nhiếp Tu Tề đến đón mình bị đồng nghiệp bắt gặp, rồi họ đoán ra mối quan hệ bất chính giữa hai người. Kẻ làm chuyện khuất tất thì không thể không sợ ma gõ cửa. Đàm Trinh Tịnh trầm tư suy nghĩ, đầu óc mơ màng muốn thiếp đi. Nếu gặp Nhiếp Tu Tề sớm hơn, liệu cô có động lòng trước anh không? Cô không biết nữa.
“Trinh Tịnh.” Bàn tay người đàn ông khẽ động. Xem xong tài liệu, Nhiếp Tu Tề đặt nó lên tủ đầu giường. “Hả?”. Đàm Trinh Tịnh mở đôi mắt ngái ngủ, mơ màng đáp lại. Anh mỉm cười, vuốt nhẹ chóp mũi cô: “Đừng lo lắng, ở bên anh em không cần phải nơm nớp lo sợ như vậy.”. Nhiếp Tu Tề cúi đầu hôn lên môi cô rồi khàn giọng nói: “Trinh Tịnh, em có muốn… kết hôn với anh không?”.
Đàm Trinh Tịnh lập tức tỉnh táo hẳn, cô ngồi bật dậy nhìn anh bằng ánh mắt không thể tin nổi. “Anh điên rồi à? Tôi đã kết hôn! Tôi có chồng rồi!”. Nhiếp Tu Tề cười lơ đãng: “Ly hôn với cậu ta đi.”. Giọng điệu anh rất kiên quyết, không phải đề nghị mà là mệnh lệnh.
Đàm Trinh Tịnh kinh ngạc, lúc này cô mới nhận ra những suy đoán trước đây của mình về Nhiếp Tu Tề sai lầm đến mức nào. Trong ấn tượng của cô, anh dây dưa với cô chỉ để thỏa mãn nhu cầu sinh lý. Đó là dục vọng chứ không phải tình yêu, và chuyện này rồi sẽ kết thúc vào một ngày nào đó. Đến lúc đó, nếu may mắn mối quan hệ giữa họ chưa bị phát hiện, có lẽ cô còn cơ hội quay lại cuộc sống ban đầu. Trở về với cuộc sống lý tưởng mà cô hằng mong ước: bình yên, không bon chen, vợ chồng hòa thuận, và đến một thời điểm thích hợp, cô sẽ thú nhận mọi chuyện với Trương Sướng, cầu xin sự tha thứ. Chứ không phải như bây giờ, bị Nhiếp Tu Tề quấn chặt không buông, còn được đà lấn tới, nói muốn kết hôn với cô.
Cô cảm thấy thật nực cười, nhưng sắc mặt Nhiếp Tu Tề lại rất nghiêm túc, không hề có ý đùa cợt. Cô ngơ ngác nói: “Tôi ly hôn với anh ấy ư? Anh… anh đang nói gì vậy, chẳng lẽ tôi ly hôn rồi thì anh thực sự sẽ cưới tôi à, rốt cuộc anh đang nghĩ gì vậy…”. “Anh nói nghiêm túc đấy.”. Nhiếp Tu Tề xoa sống mũi, vừa xem xong tài liệu nên cảm thấy mệt mỏi. Anh không muốn nói nhiều vào lúc này, chỉ đáp gọn: “Em nghĩ anh có thể chịu đựng được bao lâu khi người phụ nữ của mình ngủ cạnh người đàn ông khác? Em có anh là đủ rồi.”.
“Những người phụ nữ khác của anh đâu? Anh có thể cưới tất cả bọn họ à?”. Đàm Trinh Tịnh buột miệng. Cô không cho rằng mình có điểm gì đặc biệt đến mức khiến một người từng trải như Bí thư Nhiếp phải lưu luyến không quên. Nếu chỉ vì vài lời ngon ngọt của anh mà ảo tưởng thì thật quá buồn cười. Mấy ngày nay cô luôn tự nhắc nhở bản thân đừng tin vào những gì anh nói. Tình yêu cái gì chứ, chỉ là dục vọng mà thôi.
Nhiếp Tu Tề kinh ngạc hỏi: “Người phụ nữ nào cơ?”. Đàm Trinh Tịnh quay đầu đi không nói gì. Đây là đang ghen sao?. Nhiếp Tu Tề nhướng mày, khóe môi bất giác cong lên. Anh ho nhẹ một tiếng, nghiêm túc nói: “Anh lớn lên ở Bắc Kinh, gia đình giáo dục rất nghiêm khắc, tốt nghiệp khoa Luật Đại học Bắc Kinh, trong thời gian đại học chưa từng yêu ai. Vài năm trước, qua giới thiệu của gia đình, anh kết hôn với mẹ Kỳ Kỳ. Năm Kỳ Kỳ hai tuổi, tình cảm rạn nứt nên ly hôn. Năm ngoái anh được điều đến Lang Châu và gặp em. Trong khoảng thời gian này, anh không hề qua lại với người phụ nữ nào khác. Thật ra anh rất tò mò, những người phụ nữ khác mà em nhắc tới là ai.”.

Bình luận (0)

Để lại bình luận