Chương 41

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 41

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Màn tự giới thiệu này của anh chẳng khác nào đang đi xem mắt, dáng vẻ cũng rất giống. Đàm Trinh Tịnh nghe anh nói đến ngẩn người, nhưng nhanh chóng nhớ lại lời Tiểu Lý, lấy lại lập trường: “Không phải Bí thư Nhiếp còn có một cô thư ký xinh đẹp lắm sao? Sao giờ lại trở mặt không nhận người rồi.”. Cô hừ lạnh một tiếng.
Nhiếp Tu Tề cau mày suy nghĩ thoáng chốc: “Em nói Tiểu Trần à? Anh với cô ta không có quan hệ gì cả, anh đã điều chuyển cô ta đi rồi.”. Sắc mặt anh giãn ra rồi cười khẽ: “Không cần hỏi người khác đâu, sau này em có thể hỏi thẳng anh những chuyện thế này.”. Anh vòng tay qua eo kéo cô lại gần, cắn vào tai cô, hỏi: “Còn muốn biết gì nữa không? Anh có thể kể cho em nghe từng chuyện một, dù sao cũng sắp kết hôn rồi, nên biết rõ về nhau chứ.”.
“Tôi không muốn biết gì hết!” Đàm Trinh Tịnh bị chạm vào chỗ nhạy cảm lập tức phản kháng lại hành động của anh. Thấy anh càng lúc càng quá đáng, cô vội nói: “Tôi sẽ không ly hôn, anh nằm mơ đi!”. “Bảo bối, đừng nói trước điều gì.” Anh không cho cô từ chối, giọng cương quyết: “Ngày mai nói sau, ngủ trước đã.”. Nhiếp Tu Tề tắt đèn đầu giường rồi ấn cô vào lồng ngực mình.
Đàm Trinh Tịnh cứ ngỡ mình sẽ không ngủ được. Nhưng sự thật là khi bị nhốt trong vòng tay người đàn ông, hơi ấm từ cơ thể anh lan tỏa ra sau lưng rồi khắp tứ chi, sự ấm áp đó thực sự rất dễ chịu. Không bao lâu sau, cô đã chìm vào giấc ngủ sâu.
Nhiếp Tu Tề biết Đàm Trinh Tịnh không phải người ham mê quyền thế, nếu không thì cô đã chủ động tiếp cận anh như cô thư ký Trần kia từ lâu rồi. Những thủ đoạn thông thường không có tác dụng với cô, anh chỉ có thể dùng cách tinh vi hơn. Anh biết từ lâu, cô là người ưa mềm mỏng không thích bị ép buộc, cần phải dùng chiến thuật mưa dầm thấm lâu. Thủ đoạn ngầm cần phải dùng, lời nói bày tỏ cũng không thể thiếu. Phải thường xuyên nói lời ngon tiếng ngọt để Đàm Trinh Tịnh thấy rõ tấm lòng của anh, để cô không còn suy nghĩ lung tung nữa. Anh kiềm chế được cảm xúc, trong lòng đã có kế hoạch từ trước, nên cũng không ép cô phải đưa ra quyết định ngay.
Sáng sớm hôm sau, Nhiếp Tu Tề không đến cơ quan mà tự lái xe đưa cô về nhà. Mỗi lần qua đêm bên ngoài cô đều lấy cớ ở nhà bạn, Trương Sướng chưa từng nghi ngờ. Anh ta hoàn toàn tin tưởng hay thực chất là không hề quan tâm, nghĩ kỹ là sẽ rõ. Như thường lệ, phải hôn một cái anh mới chịu cho cô xuống xe. Đàm Trinh Tịnh bị hôn đến đỏ bừng mặt, cô giãy ra khỏi vòng tay anh rồi quay người mở cửa xe. Một giọng nói đột nhiên vang lên từ phía sau. “Trinh Tịnh, ly hôn càng sớm càng có lợi cho em.”. Cô quay đầu lại, Nhiếp Tu Tề nhìn thẳng vào mắt cô, lời nói đầy ẩn ý. Đàm Trinh Tịnh mím môi không đáp, quay người mở cửa bước xuống xe. Đi được một đoạn xa cô mới hoàn hồn. Lời nói đó của Nhiếp Tu Tề có ý gì?.
Suy nghĩ suốt đường về nhà, cô lấy chìa khóa mở cửa, cúi người thay giày ở huyền quan. Vốn tưởng trong nhà không có ai nhưng lại nghe tiếng nói chuyện vọng ra từ phòng ngủ. Giờ này đáng lẽ Trương Sướng phải đang ở cơ quan mới đúng.
Trong phòng ngủ, vẻ mặt Trương Sướng vừa lo lắng vừa có chút tức giận, đang định nói gì đó với người ở đầu dây bên kia thì nghe tiếng mở cửa. Anh ta vội vàng buông điện thoại xuống, nhấn nút kết thúc cuộc gọi. Cửa phòng ngủ mở ra từ bên trong, Trương Sướng bước ra, ân cần đi tới cởi áo khoác cho Đàm Trinh Tịnh rồi cầm lấy túi xách trong tay cô: “Sao em về giờ này, không có tiết dạy à?”.
Đàm Trinh Tịnh lắc đầu: “Hôm nay em xin nghỉ, thấy không khỏe.”. “Sao vậy em?”. “Em hơi đau đầu thôi.” Cô tránh né không để anh ta đỡ, tự mình đi vào phòng ngủ: “Trưa nay anh ra ngoài ăn nhé, em mệt, không muốn nấu nướng.”. “Được, em muốn ăn gì để anh mang về cho.”. “Không cần đâu.”. Trương Sướng rời nhà, không mấy bận tâm đến thái độ lạnh nhạt của cô.
Đàm Trinh Tịnh nằm trên giường, nhớ lại giọng nữ vừa nghe được từ điện thoại của Trương Sướng, lòng đầy nghi hoặc. Đêm hôm đó khi nhận cuộc gọi, Trương Sướng cũng có biểu hiện tương tự. Người gọi điện cho anh ta, rốt cuộc là ai?. Sự thật gần như đã rõ ràng, Đàm Trinh Tịnh không dám tin nhưng lại không thể ngừng suy diễn theo chiều hướng đó.
Vài ngày sau, tâm trạng cô vẫn không tốt nên xin nghỉ phép ở nhà. Cô nằm mê man trên giường cả ngày, Trương Sướng không về nhà, cô cũng đỡ phải đối mặt với anh ta.

Bình luận (0)

Để lại bình luận