Chương 42

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 42

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chạng vạng tối, điện thoại đặt trên tủ đầu giường reo lên, rung liên hồi. Cơ thể đang cuộn tròn trong chăn lúc này mới khẽ động đậy. Người phụ nữ xoay người, để lộ khuôn mặt trắng nhợt. Cô đã ngủ suốt một ngày, lúc mở mắt còn tưởng đã sang hôm sau. Duỗi tay lấy điện thoại, cô mới nhận ra vẫn đang là buổi tối. “Alo?” Cô nhận máy, giọng khàn đặc.
“Giọng em sao vậy?”. Trong điện thoại, giọng anh tỏ ra không vui: “Em khóc à?”. Trong lòng Nhiếp Tu Tề cảm thấy bực bội, bảo cô ly hôn thôi mà khó khăn đến thế sao?. Đàm Trinh Tịnh đưa tay lau khóe mắt, mu bàn tay ươn ướt, cô ngẩn người, hóa ra mình đã khóc trong mơ. Cô hắng giọng, nhẹ nhàng nói: “Không có.”. Cô không giải thích nhiều, chỉ muốn nhanh chóng kết thúc cuộc gọi: “Anh gọi tôi làm gì?”.
Ngữ khí không giống như đang giận anh, vậy là do nguyên nhân khác. Nhiếp Tu Tề đoán ra đôi chút, giọng nói trở nên ôn hòa hơn, anh nói nhỏ: “Không có việc gì thì không thể tìm em à? Nhớ em thôi. Anh đang ở dưới lầu nhà em này.”. Trong lời nói còn mang chút tủi thân.
“……”. “Xuống đi, anh đợi em.”. Dứt lời, anh không cho cô cơ hội từ chối mà cúp máy ngay. Đàm Trinh Tịnh ném điện thoại lên giường, ra ban công nhìn xuống thì quả thật có một chiếc ô tô màu đen đậu trước cổng khu chung cư. Cô mặc bừa một chiếc váy dài rồi đi dép lê xuống lầu.
Người đàn ông dựa vào xe đã đợi một lúc lâu, dưới đất cạnh thân xe vương vãi vài mẩu tàn thuốc. Áo sơ mi trên người anh vẫn phẳng phiu, còn đeo cả cà vạt. Đàm Trinh Tịnh lại gần, ngửi thấy mùi rượu liền hiểu ra nguyên nhân khiến anh buồn vui thất thường. “Anh uống rượu à?”. Vừa đến trước mặt anh, Đàm Trinh Tịnh đã bị anh kéo vào lòng. Đôi mắt đen kịt của Nhiếp Tu Tề trông rất nặng nề. Kể từ khi bóng dáng cô xuất hiện, ánh mắt nóng bỏng của anh đã khóa chặt lấy cô. Đợi cô đến gần, cuối cùng anh cũng không nhịn được nữa, nắm chặt cổ tay cô kéo vào xe, ôm cô ngồi lên ghế lái, hít hà mùi hương trên cổ cô. Anh không khởi động xe mà cứ ôm như vậy.
Mùi rượu không quá nồng. Anh không say, nói chuyện vẫn rõ ràng, thậm chí còn có thể đùa giỡn. “Đừng sợ, không để em lao xuống mương đâu.”. Anh buông cô ra, trong con ngươi đen nhánh hiện lên ý cười. Đàm Trinh Tịnh sợ anh lái xe lúc say nên khuyên: “Anh đừng lái nữa, gọi Tiểu Lý đến đón đi.”. Nhiếp Tu Tề lắc đầu: “Cậu ta không tiện qua đây.”. Anh lái xe thẳng ra khỏi khu chung cư.
Trước khi xuống lầu, Đàm Trinh Tịnh không định đi cùng anh, chỉ định khuyên anh rời đi rồi về nhà, chân cô vẫn còn đi dép lê. Cô hoảng hồn khi nhìn con số trên bảng điều khiển tăng vọt. “Anh lái chậm thôi!”. Cô nắm chặt thành ghế, cơ thể theo quán tính ép sát vào lưng ghế. Vẻ mặt người đàn ông rất bình tĩnh, anh không trả lời mà tốc độ xe ngày càng tăng, lao về phía trước như tên bắn.
Tối nay anh tham dự một bữa tiệc, có uống vài ly nên men say ập đến, cảm xúc cũng theo đó dâng trào. Đáng lẽ anh không nên mất bình tĩnh thế này, nhưng anh lại không kìm được chạy đến đây, không nói rõ ràng đã đưa cô đi. Anh biết, bản thân không thể đợi thêm được nữa. Đàm Trinh Tịnh còn muốn nói thêm gì đó, nhưng cuộc gọi đột nhiên bị ngắt, bỏ lại cô một mình ôm cục tức trên xe buýt. Anh ta phát điên cái gì không biết? Cô ném điện thoại vào túi xách.
Tại hành lang khách sạn, Nhiếp Tu Tề cầm điện thoại, cúi đầu nhìn màn hình tối đen, sau đó ngước mắt quan sát người đang tiến về phía mình. “Bí thư Nhiếp, anh… anh cũng ra ngoài gọi điện thoại sao?”. Trương Sướng lắp bắp, màn hình điện thoại trong tay anh ta sáng lên, hiển thị giao diện cuộc gọi. Nhiếp Tu Tề chỉ mỉm cười không nói gì, nhấc chân đi về hướng Trương Sướng, sau đó vượt qua anh ta đi về phía phòng bao. Khi lướt qua Trương Sướng, anh đột nhiên dừng lại, hỏi bâng quơ: “Điện thoại của ai vậy?”. Trên mặt Trương Sướng thoáng hiện vẻ hoảng hốt khó nhận ra: “Là vợ tôi, hỏi tôi khi nào về nhà.”. Anh ta đang nói dối, Đàm Trinh Tịnh vừa rồi còn đang nói chuyện với anh. Nhiếp Tu Tề nhướng mày, đi qua anh ta trở về phòng.
Sau đêm đó, địa vị của Trương Sướng trong cơ quan tăng lên đáng kể, anh ta càng được lãnh đạo trọng dụng. Đàm Trinh Tịnh đương nhiên mừng cho anh ta, nhưng niềm vui chẳng kéo dài được bao lâu, Nhiếp Tu Tề biến mất nhiều ngày đột nhiên lại quấn lấy cô.
Hoàng hôn buông xuống, nắng chiều nhuộm đỏ cả bầu trời. Hai bên đường, lá cây xào xạc trong gió. Phía đối diện cổng Trung tâm văn hóa cách vài chục mét, một chiếc Audi màu đen đã đậu ở đó gần một tiếng đồng hồ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận