Chương 44

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 44

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Quãng đường đi không quá dài, cuối cùng cô cũng không nôn ra được. Hít hà không khí trong lành vài hơi, cô mới dần bình thường trở lại. “Anh điên rồi à? Không muốn sống nữa sao!” Cô quay lại nhìn kẻ chủ mưu. Người đàn ông đứng sau lưng cô, đôi mắt đen thẫm, im lặng không biết đang nghĩ gì. Nhiếp Tu Tề nhìn chằm chằm vào mặt cô, chậm rãi cất tiếng: “Em nghĩ đến đâu rồi?”.
Bỗng dưng bị hỏi vậy, Đàm Trinh Tịnh ngẩn người vài giây, sau đó mới hiểu ra anh đang hỏi gì. “Anh đang nói về việc ly hôn ư? Tôi nghĩ kỹ rồi, tôi sẽ không ly hôn, Trương Sướng đối xử với tôi rất tốt, chúng tôi rất hạnh phúc.”. Cô nói lời từ chối, như thể làm vậy có thể khiến bản thân yên tâm hơn.
Nơi dừng xe là một công viên hẻo lánh, cách hoa viên ven hồ không xa. Trời lúc này đã sẩm tối, xung quanh chỉ có vài chú mèo hoang đi qua. Trạng thái đối đầu của hai người họ không quá thu hút sự chú ý, người qua đường chỉ nghĩ đó là một cặp vợ chồng đang cãi nhau mà thôi. Nhiếp Tu Tề không tức giận, hỏi ngược lại cô: “Em có biết mấy ngày nay Trương Sướng ở đâu không?”.
Đương nhiên là ở cơ quan rồi, còn có thể ở đâu được nữa?. Đàm Trinh Tịnh lập tức hoang mang: “Anh có ý gì?”. Anh nhìn cô chằm chặp, quan sát biểu cảm của cô, chắc chắn rằng cô không biết gì cả. Sao lại ngốc nghếch đến vậy? Người ta sắp bán cô đi mà còn thay người ta đếm tiền. Nhiếp Tu Tề cảm thấy tức cười, nói: “Anh ta ở bệnh viện, đi cùng một người phụ nữ đến khám bệnh, người phụ nữ này em cũng biết.”.
Đàm Trinh Tịnh chấn động, ngơ ngác đứng yên tại chỗ. “Anh… anh lừa tôi…” Cô lẩm bẩm. Nhiếp Tu Tề kéo tay cô lên xe, trở về hoa viên ven hồ. Người phụ nữ vẫn còn ngây người, để mặc anh kéo tay vào phòng khách, ngồi xuống sofa. Anh vừa quay người đi, tay áo đã bị cô níu lại. Nhiếp Tu Tề cúi đầu, Đàm Trinh Tịnh ngơ ngác nhìn anh. “Em ở đây đợi anh.”. Cô buông tay ra, đầu cúi thấp.
Nhiếp Tu Tề xoay người lên lầu, một lát sau quay lại với túi tài liệu trên tay. Túi tài liệu mở ra, những tờ giấy trắng nằm rải rác trên bàn cà phê. Ở giữa kẹp vài tấm ảnh. Người trong ảnh Đàm Trinh Tịnh rất quen thuộc. Là Trương Sướng, và một người phụ nữ khác, họ có những hành động thân mật ở nhiều địa điểm khác nhau.
“Em xem đi, xem cậu ta là loại người thế nào.”. Lời nói của Nhiếp Tu Tề như một nhát búa giáng xuống. Ánh mắt anh hiện lên nét thương hại, chậm rãi nói: “Em vì chiếc mũ ô sa của cậu ta mà dây vào anh, cậu ta có lẽ chẳng hề cảm kích. Người đàn ông như vậy, em còn muốn giữ mình vì cậu ta? Đàm Trinh Tịnh, anh không ngờ em lại ngốc nghếch đến vậy.”.
Đàm Trinh Tịnh nhặt tài liệu lên, im lặng xem xét. Trương Sướng đã ngoại tình. Cô còn biết người phụ nữ trong ảnh, là bạn học cấp ba của cô, Vương Hiểu Phi. Cô nên tức giận mới phải, nhưng bản thân cô cũng làm sai thì sao có thể tức giận đây?. Xem tài liệu thì thấy, thời điểm Trương Sướng ngoại tình thậm chí còn trước cả khi Đàm Trinh Tịnh gặp Nhiếp Tu Tề. Họ kết hôn chưa bao lâu, anh ta đã qua lại với người khác sau lưng cô.
Trong ảnh, Trương Sướng và Vương Hiểu Phi rất thân mật, có lẽ họ không biết bị chụp trộm, còn hôn nhau trên đường như chốn không người. Đàm Trinh Tịnh cảm thấy đầu đau như búa bổ, dạ dày lại bắt đầu quặn lên. Cô không hề phát hiện ra. À không, việc ngoại tình của Trương Sướng đã có dấu hiệu. Cuộc gọi lúc nửa đêm, thường xuyên không về nhà… Đàm Trinh Tịnh cười khổ, bản thân mình quả đúng ngu ngốc. Lời thề non hẹn biển trước đây, lẽ nào đều là giả dối?. Kết hôn hơn một năm, cô chưa từng nhìn thấu Trương Sướng. Cô vốn tưởng anh ta là người đàn ông chất phác, thật thà, không ngờ sự thật lại hoàn toàn trái ngược.
Thấy sắc mặt cô ủ rũ, Nhiếp Tu Tề lại thấy xót xa, anh cất tài liệu đi, ôm lấy cô an ủi: “Em yêu đừng buồn, cậu ta không đáng đâu, em ly hôn đi.”. Đàm Trinh Tịnh được anh ôm vào lòng, ngẩn ngơ suy nghĩ, ánh mắt vô hồn. “Anh… cho người điều tra anh ấy ư? Từ khi nào.”. Cuối cùng cô cũng lên tiếng, giọng khàn đặc. Trái tim Nhiếp Tu Tề run lên, nghiêm túc nói: “Cấp dưới tự ý quyết định. Anh cũng không ngờ cậu ta là loại người như vậy, trước đây sợ em đau lòng nên mới không nói cho em.”.
Cấp dưới nào của anh dám tự ý quyết định?. Đàm Trinh Tịnh chẳng buồn vạch trần, cô đã đoán được sơ sơ, chắc hẳn anh đã cho điều tra từ lâu, cũng chỉ vì ngày hôm nay. Rốt cuộc có nên ly hôn không? Cô vẫn đang suy nghĩ. Bây giờ cả Trương Sướng và cô đều đã ngoại tình. Cuộc hôn nhân này đương nhiên không thể tiếp tục được nữa. Nhưng nếu ly hôn sẽ gây ra ảnh hưởng rất lớn đến cả hai bên gia đình.

Bình luận (0)

Để lại bình luận