Chương 45

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 45

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Liệu cha mẹ có chịu đựng nổi những lời đàm tiếu hay không?. Sau này ở cơ quan, cô phải đối mặt với ánh mắt của người khác thế nào?. Thành phố nhỏ này là một xã hội toàn người quen, đi đâu cũng có thể bị soi mói. Càng nghĩ càng thấy mệt mỏi, tâm trí Đàm Trinh Tịnh rối như tơ vò.
Nhiếp Tu Tề vẫn chờ đợi câu trả lời của cô, anh nắm lấy tay cô rồi chân thành nói: “Trinh Tịnh, cho dù bây giờ em chưa muốn kết hôn với anh cũng không sao, anh có thể đợi em nghĩ thông suốt. Nhưng anh chân thành khuyên em ly hôn với cậu ta. Mối quan hệ giữa cậu ta và người phụ nữ đó hiện rất mặn nồng, ngay cả nhà cũng không thèm về, loại người như vậy đâu xứng với em.”.
Người phụ nữ trong lòng anh im lặng. Đàm Trinh Tịnh trầm ngâm quan sát vẻ mặt chân thành của Nhiếp Tu Tề. Người đàn ông này lòng dạ sâu không lường được, cô có cảm giác dường như anh vẫn đang giấu cô chuyện gì đó. Thủ đoạn của anh quá nhiều, cô không thể chống đỡ nổi. Đàm Trinh Tịnh không nhắc đến chuyện ly hôn, cô lắc đầu rồi đứng dậy: “Để Tiểu Lý đưa tôi về nhà, hôm nay tôi phải về nhà.”.
Nhiếp Tu Tề muốn giữ cô lại, anh ôm lấy eo cô nhưng vừa chạm vào đã bị cô đẩy ra. Sắc mặt cô hiện lên vẻ mệt mỏi, cô đẩy tay anh ra rồi nói: “Để tôi về nhà đi, tôi muốn ở một mình.”. Cô cần không gian riêng tư để suy nghĩ về mọi chuyện. Nếu có Nhiếp Tu Tề ở bên cạnh, cô sợ bản thân sẽ bị ảnh hưởng, không thể đưa ra quyết định đúng đắn.
Đêm khuya, Tiểu Lý bị gọi đến để lái xe. Sự mệt mỏi bao trùm lấy cơ thể Đàm Trinh Tịnh, cô ngồi ở hàng ghế sau. Tiểu Lý vừa khởi động xe, cửa xe phía sau bỗng bị chặn lại từ bên ngoài, một bàn tay nổi gân xanh kẹt ở khe cửa. Cô ngẩng đầu lên, nhìn anh bằng vẻ mặt không chút biểu cảm. Bàn tay dừng lại rồi buông xuống, đút vào túi quần tây. Đôi mắt hẹp dài đen như mực nhìn cô chăm chú, lông mày nhíu lại. Mùi rượu hòa vào trong gió, thoang thoảng. “Đi đường cẩn thận.”. Cuối cùng anh chỉ nói một câu như vậy. Người đàn ông cao lớn đứng dưới mái hiên, nhìn theo chiếc xe đi xa dần. Đèn đường sáng rực như những vì sao, tô điểm cho các con đường trong thành phố.
Về đến nhà, quả nhiên vẫn tối om. Cửa chống trộm sau lưng đóng lại, Đàm Trinh Tịnh bật công tắc đèn, đèn trần sáng lên, ánh sáng rọi vào làm mắt cô đau nhói, sau đó mới dần thích nghi.
Khi Trương Sướng về đến nhà đã là nửa đêm. Anh ta rón rén vào phòng ngủ, đang định vào phòng tắm thì đột nhiên đèn đầu giường sáng lên. “Em chưa ngủ à?” Trương Sướng cười ngượng ngùng. Trên giường, Đàm Trinh Tịnh ngồi dậy: “Anh đi đâu vậy?”. “Hôm nay cơ quan liên hoan, vừa mới xong.”. “Liên hoan ở đâu?”. “Em hỏi nhiều thế làm gì?”. Trương Sướng tỏ ra mất kiên nhẫn.
Ha, Đàm Trinh Tịnh cười lạnh, quay lưng về phía anh ta. Trương Sướng không hiểu gì, tắm xong liền lên giường, định ôm cô thì bị đẩy ra. “Đừng chạm vào em!” Đàm Trinh Tịnh phản ứng rất mạnh, cô xoay người ngồi dậy, đôi mắt trong đêm sáng rực như lửa, tràn ngập sự tức giận. Cô nhắm mắt lại, hít thở sâu vài hơi, sau đó xuống giường xỏ dép đi ra ngoài. “Em làm gì vậy?” Trương Sướng không hiểu, hỏi cô. “Em ngủ phòng khách.”. Người phụ nữ không thèm quay đầu lại, ôm gối của mình rồi bước nhanh ra khỏi phòng. Trương Sướng không nghĩ mình bị lộ tẩy, tưởng cô chỉ đang tâm trạng không tốt, nên cũng không đi dỗ dành.
________________

Chuông báo tan học vừa reo, một tiết học nữa kết thúc, học sinh ùa ra khỏi phòng. Trước gương, người phụ nữ mặc váy xòe đang xoa bóp vai gáy, sau đó bước tới chiếc ghế bên cạnh. Cô mở điện thoại, trên màn hình hiện một tin nhắn chưa đọc. Khi nhìn thấy người gửi, ánh mắt cô lóe lên sự ngạc nhiên xen lẫn vui mừng. Đọc xong tin nhắn, Đàm Trinh Tịnh vội vã chấm công rồi tan làm.
“Cô giáo Đàm, ở đây!”. Ở góc phố có một chiếc Audi đen đã chờ sẵn. Tiểu Lý thấy cô đi ra nhưng không đi về phía mình thì lập tức hạ kính xe, nhoài người ra vẫy tay. Đàm Trinh Tịnh quên mất Tiểu Lý được cử đến đón cô, đến khi nghe tiếng gọi mới nhớ ra. “Hôm nay tôi có hẹn, anh không cần đón tôi đâu, về trước đi.”. Người phụ nữ cầm túi xách, mỉm cười với Tiểu Lý.
Sao hôm nay cô giáo Đàm trông vui thế nhỉ?. Tiểu Lý nảy sinh cảnh giác, thay Nhiếp Tu Tề dò hỏi với vẻ mặt không đổi: “Cô giáo Đàm đi gặp ai sao?”. “Một người bạn, vừa từ Bắc Kinh về.” Đàm Trinh Tịnh mím môi đáp qua loa, sau đó vẫy tay chào tạm biệt anh ta, đi về phía ga tàu điện ngầm.

Bình luận (0)

Để lại bình luận