Chương 48

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 48

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đầu dây bên kia Trương Sướng rất ồn ào, có lẽ anh ta đang ở cơ quan. “Bây giờ anh có rảnh không? Tôi có chuyện muốn nói với anh.”. Đàm Trinh Tịnh gằn từng chữ. Âm thanh ở đầu dây bên kia đứt quãng, Trương Sướng nói với đồng nghiệp vài câu rồi mới tiếp chuyện điện thoại với cô: “Trinh Tịnh, ngày mai có một bữa tiệc, cục trưởng bảo phải dẫn theo người nhà, em cũng đi nhé, có chuyện gì thì ngày mai nói sau.”. “Có lãnh đạo lớn sắp tới, cục trưởng nói dẫn cả người nhà đến.”.
Trương Sướng là công chức, cô không tránh khỏi việc phải tham gia các buổi tiệc xã giao cùng anh ta. Đàm Trinh Tịnh thuận miệng đồng ý, nghĩ rằng ngày mai ăn xong sẽ tìm anh ta nói chuyện rõ ràng.
Buổi tối Trương Sướng về nhà, Đàm Trinh Tịnh đã ngủ, nằm quay lưng về phía anh ta ngủ rất say. Hôm sau Trương Sướng lái xe chở cô đến khách sạn, dặn dò vài câu rồi đi uống rượu với các đồng nghiệp khác. Đàm Trinh Tịnh chẳng có tâm trạng gì, cả người uể oải ngồi xuống một chỗ trống trong góc. Cô nhìn quanh, phát hiện có rất nhiều người tham dự, các phòng ban đều có mặt, ngồi chật kín mười mấy bàn. Thấy bữa tiệc long trọng như vậy, cô hỏi thăm mấy người phụ nữ ngồi gần mới biết rằng có một dự án vừa hoàn thành xuất sắc, mọi người từ các phòng ban tổ chức liên hoan ăn mừng.
Cô và Trương Sướng ngồi tách riêng nhưng mọi người vẫn đến nâng ly chúc mừng. Khoảng thời gian trước Trương Sướng bị tố cáo mà vẫn bình an vô sự, không ít người cho rằng anh ta có chỗ dựa vững chắc, nên đến cả Đàm Trinh Tịnh cũng được chào đón nồng nhiệt. Đàm Trinh Tịnh gượng cười xã giao với họ, cảm thấy vô cùng buồn chán.
Qua ba lượt rượu, ngoài cửa bỗng trở nên huyên náo, bàn bên cạnh có người nói rằng người của Thành ủy đã đến. Các lãnh đạo Cục Xây dựng vội vàng đứng dậy ra đón tiếp. Đoàn người bước vào cửa được đám đông vây quanh chào đón nồng nhiệt. Người đi đầu mặc áo khoác đen kiểu cán bộ, bên trong là áo sơ mi trắng sạch sẽ, quần tây phẳng phiu, giày da sáng bóng, anh bước đi đầy đĩnh đạc.
Đây là lần đầu tiên Đàm Trinh Tịnh nhìn thấy Nhiếp Tu Tề trong hoàn cảnh công khai như thế này. Anh có vẻ mặt nghiêm nghị, không tỏ ra uy quyền nhưng vẫn rất có khí thế. Khi nói chuyện với người khác, anh thường mỉm cười, tuy ít nói nhưng mỗi lời nói ra đều có trọng lượng. Cục trưởng Cục Xây dựng dẫn đường, đưa anh đến vị trí khách mời danh dự.
Trái tim Đàm Trinh Tịnh khẽ nảy lên, cô không dám hóng chuyện thêm nữa, quay người định lẩn ra phía sau. Nào ngờ hành động này lại quá nổi bật giữa một nhóm phụ nữ đang cố gắng nghển cổ lên quan sát, thu hút sự chú ý của Nhiếp Tu Tề. Ánh mắt anh lướt qua người cô, khóe môi hơi nhếch lên, rồi bước qua cô đi về phía chỗ ngồi. Đàm Trinh Tịnh không còn tâm trạng ăn uống, chỉ cảm thấy bồn chồn như ngồi trên đống lửa. Cô cầm túi xách lên đi ra ngoài, gọi điện cho Trương Sướng báo rằng mình phải về trước.
Điện thoại vừa kết nối, còn chưa kịp nói gì thì cô đã cảm thấy một lồng ngực nóng bỏng áp sát vào lưng mình. Cánh tay rắn chắc của người đàn ông ôm lấy eo cô. “Sao thấy anh lại chạy?”. Một giọng nói trầm khàn vang lên từ phía sau, anh đứng ngay cạnh, gần như chạm vào tai cô, vô cùng thân mật. Bất cứ ai đi ngang qua cũng sẽ tưởng họ là người yêu. Thế nhưng, họ chỉ là một đôi gian phu dâm phụ mà thôi.
Điện thoại đã ngắt máy ngay lúc cô bị anh ôm lấy, nhưng Đàm Trinh Tịnh không chắc liệu Trương Sướng có nghe được gì hay không. Cô dùng hết sức đẩy anh ra, nghiêm mặt nói: “Anh điên rồi! Ở đây toàn người quen!”. Nhiếp Tu Tề ôm eo cô khẽ cười, hỏi: “Sao vậy, em sợ à?”. Đôi môi nóng bỏng của anh lướt qua cổ cô từng chút một: “Sợ thằng chồng đó của em nhìn thấy, hay là sợ mất mặt?”. “Ở bên anh, em mất mặt lắm à?”.
Đàm Trinh Tịnh không muốn nói chuyện. “Có lẽ em không biết, để được thăng quan tiến chức, có người dâng tiền bạc, dâng nhà cửa, thậm chí dâng cả vợ cho cấp trên.”. Nhiếp Tu Tề thì thầm vào tai cô, lời nói lạnh lùng đến rợn người. “Em nói xem, nếu tên họ Trương kia biết vợ mình đã tằng tịu với anh từ lâu, liệu cậu ta có chủ động dâng em lên cho anh không?”.
Nhắc đến tên đàn ông hèn nhát đó, Nhiếp Tu Tề bật cười thành tiếng. Anh vốn chẳng coi người chồng hợp pháp của cô ra gì. Anh ở vị trí cao đã lâu, quen biết toàn nhân vật tầm cỡ, sao có thể để tâm đến một tên nhân viên quèn?. Hơn nữa, tầm nhìn của tên họ Trương đó quá hạn hẹp, mới cho nếm chút lợi ích, lãnh đạo bóng gió vài câu đã tưởng mình sắp lên mây, muốn đi đường tắt, nhân phẩm cũng thật thấp kém.

Bình luận (0)

Để lại bình luận