Chương 59

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 59

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hôm nay Văn Hinh đến gặp cô, vừa thấy mặt đã hào hứng hỏi: “Cậu có định lên Bắc Kinh phát triển sự nghiệp không?” Đàm Trinh Tịnh ngơ ngác. Nghe hai người giải thích cô mới hiểu ra. Hiện tại Cố Dĩ Phàm đang phụ trách một đoàn múa ba lê ở Bắc Kinh, đoàn đang thiếu vũ công nên muốn mời Đàm Trinh Tịnh tham gia.
“Trinh Tịnh, năm đó rõ ràng cậu là người có tiềm năng nhất đoàn kịch, thế mà lại đột ngột về Lang Châu, tớ vẫn không hiểu nổi. Chuyện cũ tớ không hỏi nữa, chỉ hỏi cậu bây giờ thôi: cậu đã ly hôn, đã tự do rồi, cậu có muốn quay lại Bắc Kinh, theo đuổi giấc mơ của mình không?” Văn Hinh nghiêm túc hỏi cô. Cố Dĩ Phàm cũng tỏ ý nếu Đàm Trinh Tịnh đồng ý, anh ta nhất định sẽ hết lòng giúp đỡ.
Đàm Trinh Tịnh kinh ngạc nhìn hai người. Văn Hinh đã chứng kiến con đường học múa của cô từ nhỏ đến lớn, biết cô yêu ba lê đến nhường nào. Thế nhưng, cô đã rời xa sân khấu hai năm rồi, liệu cô có thực sự quay lại được không?
Sáng sớm, Nhiếp Tu Tề lái xe đưa Đàm Trinh Tịnh đến trường. Trước khi cô xuống xe, anh giữ cô lại, chăm chú nhìn cô nói: “Tan học anh đến đón em, ăn tối cùng Kỳ Kỳ.”
“Được, nhưng sau giờ học em phải tập múa một lát, có thể sẽ về muộn hơn một chút.”
Nhiếp Tu Tề buông tay ra. Đàm Trinh Tịnh xuống xe đi vào trường.
Trong phòng tập vắng lặng, người phụ nữ vươn cao chiếc cổ thiên nga, duỗi thẳng người. Giai điệu vở “Người đẹp ngủ trong rừng” của Tchaikovsky vang lên, vở ba lê mà cô yêu thích nhất. Đây là lần đầu tiên cô nhảy lại vũ điệu này kể từ khi rời đoàn kịch.
Mũi chân nhón lên. Cánh tay vươn cao, tạo thành một vòng cung duyên dáng. Làn váy khẽ bay lên, đôi chân bật nhảy nhẹ nhàng. Bóng hình lướt trên sàn tập, xoay tròn uyển chuyển.
Xoay tròn… không ngừng xoay tròn. Vượt qua bụi gai, xuyên qua rừng hồng, lướt qua những cạm bẫy trong khu rừng già. Hoàng tử cầm kiếm, vượt mọi chông gai, tìm đến tòa lâu đài nơi những đóa tường vi đang nở rộ. A… nàng công chúa xinh đẹp, hãy cho phép ta dùng nụ hôn đánh thức nàng. Mỹ nhân đang say ngủ, nàng sắp tỉnh giấc rồi.
Cô xoay ngày càng nhanh, nhắm mắt lại, hoàn toàn đắm chìm vào âm nhạc. Ngày hôm qua, cô đã nói với Văn Hinh và Cố Dĩ Phàm rằng cô sẽ suy nghĩ kỹ. Mồ hôi thấm dần qua da thịt. Khúc nhạc kết thúc, thể lực gần như cạn kiệt. Cô dừng lại, cố gắng đứng vững, ngơ ngẩn nhìn vào tấm gương lớn.
Cánh cửa kính của phòng tập phản chiếu rõ ràng hình ảnh người đàn ông đang đứng bên ngoài. Anh lặng lẽ đứng đó, không biết đã nhìn bao lâu. Ánh mắt hai người giao nhau trong gương. Ánh nhìn của họ như bị níu giữ lại giữa hiện thực, trong không gian trống trải chỉ có hai người lặng lẽ đối diện nhau.
Cuối cùng, Nhiếp Tu Tề không thể kiên nhẫn hơn được nữa, anh đẩy cửa kính bước vào. Anh sải bước đến bên cô, ôm chầm lấy cô vào lòng.
“Có đẹp không?” Đàm Trinh Tịnh mệt mỏi ôm lấy eo anh, dựa hẳn người vào anh để nghỉ ngơi, nhắm mắt thì thầm.
“Rất đẹp.” Nhiếp Tu Tề hít hà hương thơm trên tóc cô, ghé vào tai cô khẽ nói: “Anh không nỡ để em nhảy cho người khác xem.”
Chiếc cằm thanh tú bị người đàn ông nâng lên, anh cưỡng hôn cô trong tư thế ngửa mặt. Hơi thở anh bá đạo, không cho phép cô từ chối, xâm chiếm khoang miệng ẩm ướt của cô. Anh tấn công dồn dập, mỗi lần đều khiến hàng phòng ngự của cô tan rã. Bàn tay người đàn ông siết chặt sau lưng cô. Ánh đèn chùm trên trần nhà sáng chói mắt. Cô không kìm được nhắm mắt lại, thả lỏng toàn thân đáp lại anh. Hàm răng bị anh tách mở, hai chiếc lưỡi đuổi bắt, quấn quýt lấy nhau. Anh dùng lực vừa phải liếm mút môi cô, thưởng thức như nếm một món ngon lạ miệng, hút cạn mật ngọt của cô. Hơi thở nồng nàn hormone, kết hợp với cảm giác ngạt thở mang đến từng cơn mê đắm.
Toàn bộ bức tường phòng tập là gương lớn từ sàn đến trần, phản chiếu rõ ràng mọi thứ. Phản chiếu rõ ràng bóng dáng của hai người. Chiếc váy múa viền ren ôm sát cơ thể cô, nhưng phần tà váy lại phồng lên một cách bất thường. Theo nhịp thúc hông mạnh mẽ của người đàn ông phía sau, lớp vải cũng rung động nhịp nhàng. Cặp đùi thon thả của cô bị tách ra. Từ sau lưng cô vươn ra đôi cánh tay rắn chắc, ôm lấy vòng eo cô nâng lên. Người đàn ông thậm chí không cần cởi quần, chỉ kéo khóa xuống rồi tiến vào cô từ phía sau.
Trong gương, đôi má người phụ nữ đỏ bừng, cô yếu ớt dựa vào vòng tay người đàn ông. “Nhẹ, nhẹ thôi…” Cô rên rỉ, móng tay bấu chặt vào da thịt anh. Khoái cảm mãnh liệt ập đến tựa như cận kề cái chết.
Nhiếp Tu Tề nhấc bổng cô lên, lưỡi thịt đâm sâu vào nơi mềm mại, dòng dịch ấm nóng phun ra. Từng luồng chất lỏng nóng bỏng trào ra từ cửa mình, nhỏ giọt xuống sàn nhà.

Bình luận (0)

Để lại bình luận