Chương 63

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 63

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thình thịch, đó là nhịp đập thổn thức của trái tim. Cô không kìm được mà mỉm cười đáp lại anh. Nhiếp Tu Tề cũng mỉm cười, vẫy tay về phía cô.
Tiết mục biểu diễn thành công tốt đẹp. Mọi người cùng nhau lui vào hậu trường. Các diễn viên của những tiết mục khác cũng đến chúc mừng họ. “Cô giáo Đàm, nhóm cô nhảy hay quá!” Một diễn viên của đơn vị bạn khen ngợi. “Cảm ơn! Mọi người cũng cố lên nhé.” Đàm Trinh Tịnh mỉm cười gật đầu, nắm tay Kỳ Kỳ đi về phía phòng thay đồ.
Mặt cô bé đỏ bừng vì phấn khích, nắm chặt tay cô nói không ngừng. Khi họ đến cửa phòng thay đồ, đã có người đứng đợi sẵn ở đó. Các đồng nghiệp khác nhanh chóng tránh đường. Đàm Trinh Tịnh mặt ửng hồng bước về phía người đang đợi.
“Ba!” Đôi mắt Kỳ Kỳ sáng lên, cô bé lao vào lòng anh. Nhiếp Tu Tề một tay bế con gái, ánh mắt dịu dàng nhìn Đàm Trinh Tịnh đang đến gần: “Em có mệt không?”
Dừng lại trước mặt anh, Đàm Trinh Tịnh lắc đầu. “Em nhảy đẹp lắm.” Ánh mắt anh nóng bỏng, giọng nói dịu dàng. Đàm Trinh Tịnh mỉm cười đáp lại anh.
Kỳ Kỳ cứ ngọ nguậy trong vòng tay anh, muốn xuống chơi cùng các bạn khác. Nhiếp Tu Tề thả cô bé xuống. Chỉ trong nháy mắt, cô bé đã chạy biến đi đâu mất. “Đừng lo, có bảo mẫu đi theo con bé rồi.” Nhiếp Tu Tề lắc đầu nhìn theo bóng con gái, rồi quay sang Đàm Trinh Tịnh nói: “Đi nào, thay đồ đi, rồi anh đưa em về.”
Chiếc Audi màu đen dừng lại trước khu nhà của gia đình họ Đàm. Hôm nay cô về nhà bố mẹ đẻ. Nhiếp Tu Tề lưu luyến không muốn rời xa, cứ giữ cô lại trong xe đòi hôn. Họ ngồi đó khá lâu, đến mức bác bảo vệ khu nhà cũng phải đi tới gõ cửa kính xe, tưởng họ gặp chuyện gì.
“Được rồi, buông ra đi.” Đàm Trinh Tịnh đẩy anh ra. Đôi môi bị anh hôn đến sưng đỏ, ướt át, gương mặt hồng hào như trái đào chín. Cô gỡ bàn tay đang giữ chặt cà vạt của anh ra, lại bị anh nắm lấy cổ tay. Nhiếp Tu Tề vuốt ve cổ tay cô, hôn lên mu bàn tay, vừa hôn vừa nhìn cô đắm đuối. Dưới ánh mắt của cô, đôi môi mỏng của anh lướt nhẹ trên làn da mềm mại. “Trinh Tịnh, chuyển về ở với anh đi, được không?” Giọng nói anh trầm thấp, ngọt ngào như mật rót vào tai.
Trên đường đưa cô về, anh cứ ước gì con đường này dài mãi không bao giờ kết thúc. Đối với anh, việc mỗi đêm không thể ôm cô ngủ trong vòng tay là một sự tra tấn tàn nhẫn.
Đàm Trinh Tịnh rút tay lại, hai má nóng bừng. Cô nguýt anh: “Anh lại có ý đồ xấu gì nữa đây! Bố mẹ biết em ly hôn rồi, đang giục em về nhà ở đây này.”
Anh vùi đầu vào vai cô, hơi thở nóng hổi phả vào cổ cô. Bàn tay ôm eo cô không ngừng sờ soạng: “Họ cũng biết anh đang theo đuổi em mà.”
“Vậy cũng không được!” Cô vẫn muốn giữ chút ý tứ. Cô đẩy hẳn anh ra, cầm lấy túi xách và quần áo rồi xuống xe, trong mắt ánh lên vẻ nũng nịu: “Cứ đợi đấy, còn sớm chán.” Mái tóc đen dài mềm mượt lướt qua mặt anh, rồi biến mất như một cái đuôi nhỏ tinh nghịch.
Làm sao cô có thể để anh dễ dàng đạt được mục đích như vậy chứ? Cô vẫn chưa quên trước đây anh đã đối xử với cô thế nào. Anh đã ép buộc cô làm bao nhiêu chuyện, sao có thể dễ dàng bỏ qua cho anh được. Cô còn chưa hết giận đâu.
Đàm Trinh Tịnh đi lên lầu. Nhiếp Tu Tề ngồi trong xe, nhắm mắt lại một lúc lâu mới bình tĩnh lại được, sau đó lái xe rời đi.
Sự kiên nhẫn của Nhiếp Tu Tề có giới hạn. Nếu không phải e ngại việc cô vừa ly hôn đã tái hôn ngay sẽ dễ bị dị nghị, thì ngay sau ngày cô ly hôn anh đã muốn kéo cô đến Cục Dân chính đăng ký kết hôn rồi. Chờ đợi lâu như vậy, anh tự thấy mình đã rất kiên nhẫn. Đàm Trinh Tịnh không vội nhưng anh thì không đợi được nữa. Thế là anh càng mặt dày hơn, không có việc gì cũng chạy đến nhà họ Đàm thăm hỏi hai vị phụ huynh, dỗ dành cho ông bà vui vẻ. Thủ đoạn của anh nhiều vô kể. Đàm Trinh Tịnh cũng phải nể phục sự chai mặt của anh, tác phong “kiên trì bền bỉ” này quả không hổ danh Bí thư Nhiếp!
Cuối tuần không có lớp, Đàm Trinh Tịnh dậy sớm dọn dẹp nhà cửa. Buổi trưa cô chuẩn bị về thăm bố mẹ. Đang sửa soạn thì Nhiếp Tu Tề, người đã mấy hôm không ngủ cùng cô, gọi điện đến. Đầu dây bên kia rất ồn ào, còn lẫn tiếng khóc của trẻ con. Giọng người đàn ông đầy lo lắng, lạc cả đi. “Trinh Tịnh, có thể nhờ em một chuyện được không?”
“Sao vậy?” Đàm Trinh Tịnh lắng nghe kỹ hơn, hình như tiếng khóc đó là của Kỳ Kỳ.
Cửa sổ WeChat hiện lên cuộc gọi video từ Nhiếp Tu Tề. Đàm Trinh Tịnh vội vàng nhận cuộc gọi. Camera bên kia là phòng khách, nhìn cách bài trí thì đúng là biệt thự ven hồ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận