Chương 66

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 66

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đàm Trinh Tịnh đấm nhẹ vào ngực anh, nghẹn ngào: “Anh buông ra, hu hu hu, đồ xấu xa…”
Nhiếp Tu Tề chơi đùa không biết mệt mỏi. Bàn tay to rộng xoa nắn cặp mông căng tròn của cô, anh gặm cắn bờ môi đỏ mọng của người phụ nữ. Thấy cô khóc, anh vội vàng dỗ dành: “Không có ai đến đâu, cũng không ai thấy cả, đừng sợ, bé yêu…”
Thủ đoạn trả thù của Đàm Trinh Tịnh là cào lên lưng anh đến chảy máu. Cuối cùng cô lại lên đỉnh lần nữa, hai chân dang rộng rồi phun trào, dòng nước ái ân chảy tràn ra ngoài làm ướt đẫm khu rừng rậm của cả hai. Tất cả cảnh tượng này đều lọt vào mắt anh. Cô cảm thấy vô cùng xấu hổ, đưa tay che mắt anh lại không cho nhìn. Nhiếp Tu Tề hôn lên bàn tay cô, anh nhìn cô rồi giải phóng tất cả. Bụng nhỏ của cô phồng lên, tinh dịch trắng đục không ngừng chảy ra bên ngoài.
Kỳ Kỳ làm bài tập xong thì chạy đến phòng làm việc tìm mẹ chơi đùa. Cô bé gõ cửa mãi mà không có ai mở. Cô bé tò mò đẩy cửa bước vào, chỉ thấy tấm rèm cửa sổ bằng lụa trắng bay phần phật, trong phòng làm việc không một bóng người. Bảo mẫu vội chạy đến kéo cô bé ra: “Cô chủ nhỏ, bà chủ ở trên lầu ạ.”
Kỳ Kỳ chạy lên phòng ngủ của ba, quả nhiên, mẹ đang ngủ say sưa trên giường của ba. Cô bé vô cùng phấn khích, chạy về phía giường, còn chưa kịp chạm vào đã bị người phía sau túm lấy cổ áo.
Nhiếp Tu Tề vừa tắm xong, tóc còn nhỏ nước. Anh ngồi xổm xuống, kiên nhẫn nói với con gái: “Kỳ Kỳ, mẹ mệt rồi, để mẹ nghỉ ngơi nhé.” Kỳ Kỳ khẽ “dạ” một tiếng rồi tiếc nuối đi ra ngoài. Lúc đi đến cửa, cô bé như nhớ ra điều gì đó, chạy quay lại, nhỏ giọng nói bên tai ba: “Ba ơi, mẹ sẽ không biết đâu nhỉ?” Cô bé chớp mắt. Hôm nay cô bé đã phối hợp với ba lừa mẹ đến đây, trong lòng cảm thấy hơi áy náy.
Nhiếp Tu Tề xoa đầu cô bé, khẽ cười nói: “Sao biết được chứ? Mẹ sẽ không giận con đâu.” Anh thầm bổ sung: Cô ấy chỉ giận ba thôi. Diễn xuất của Kỳ Kỳ không tệ, nhưng Đàm Trinh Tịnh bây giờ đã tỉnh táo hơn nhiều, không dễ bị lừa nữa. Cho dù không đoán ra được Kỳ Kỳ cấu kết với anh, cô vẫn nhìn ra được thủ đoạn vụng về của anh, chỉ là cô không thèm so đo thôi. Lát nữa cô tỉnh dậy, anh phải dỗ dành cho tử tế mới được.
Bình hoa trên bệ cửa sổ bị gió thổi ngã, rơi xuống đất vỡ tan tành, đánh thức người đang say ngủ trên giường. Đàm Trinh Tịnh giật mình mở mắt. Căn phòng tối om. Cô vừa ngồi dậy sờ lấy chiếc điện thoại bên gối thì đúng lúc Nhiếp Tu Tề bước vào. “Trời tối rồi sao? Mấy giờ rồi?” Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, buột miệng hỏi anh.
Nhiếp Tu Tề ngồi xuống bên cạnh cô, đưa cho cô một ly nước. Cô nhận lấy, uống một hơi cạn sạch, cơn khát lúc này mới dịu đi. “Bữa tối xong rồi, em xuống ăn đi.” Anh nhận lại chiếc ly, đặt lên đầu giường. Trên người anh thoang thoảng mùi dầu gội, hương cỏ cây thanh mát lan tỏa khắp phòng ngủ, không ngừng len lỏi vào mũi cô.
Đàm Trinh Tịnh khịt mũi, cất tiếng: “Ăn xong anh đưa em về nhà chứ?”
Anh khẽ cười một tiếng rồi xoa đầu cô, giọng điệu rất thản nhiên: “Còn về gì nữa? Ở lại đây đi.” Hôm nay đón được cô đến đây, anh không muốn để cô đi nữa. Mối quan hệ của hai người nên tiến thêm một bước rồi.
Gần đây chất lượng giấc ngủ của Nhiếp Tu Tề không tốt. Trước khi ngủ, anh đều trằn trọc suy nghĩ xem nên làm thế nào để xác định rõ mối quan hệ của hai người. Phía cha mẹ nhà họ Đàm đã ổn thỏa, giờ chỉ còn chờ Đàm Trinh Tịnh gật đầu nữa thôi.
Đôi mắt đen sâu thẳm của anh nhìn về phía cô. Anh nắm lấy tay cô, cất tiếng: “Trinh Tịnh, khi nào thì em mới chịu đi đăng ký kết hôn với anh?”
Cuối cùng anh cũng hỏi câu này. Đàm Trinh Tịnh biết ngày này sớm muộn gì cũng sẽ đến. Nhiếp Tu Tề sẽ không buông tha cho cô, anh vẫn luôn chờ đợi cô mở lòng với anh. Cô biết mình đã né tránh quá lâu rồi.
Những ngày sau khi ly hôn, hành động của Nhiếp Tu Tề có thể nói là vô cùng săn sóc, chu đáo. Nhưng sự săn sóc của anh luôn đi kèm điều kiện, đó là anh chỉ chấp nhận một câu trả lời duy nhất. Nếu cô từ chối, có lẽ anh sẽ nổi điên.
Đàm Trinh Tịnh mím môi cười. Nhiếp Tu Tề chăm chú quan sát nụ cười đó, chờ đợi câu trả lời của cô. Người đàn ông vốn luôn giỏi bày mưu tính kế như anh cũng có lúc thấp thỏm thế này. Anh khẽ mân mê đầu ngón tay. Nếu cô từ chối… đôi mắt anh nheo lại, lóe lên một tia u tối.
Trong tầm mắt anh, cánh môi hồng của người phụ nữ càng thêm rực rỡ. Cô không định từ chối. Bình tĩnh mà xét, Nhiếp Tu Tề là một đối tượng kết hôn không tồi, cô cũng đã nảy sinh tình cảm với anh.

Bình luận (0)

Để lại bình luận