Chương 67

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 67

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Người đàn ông nho nhã, anh tuấn này lại muốn trở thành chồng của cô. Nếu là nửa năm trước, đây hẳn là chuyện cô không dám tưởng tượng. Thứ tình cảm mơ hồ bị cô đè nén dưới đáy lòng ngày mới quen, vậy mà lại bị anh nắm bắt rồi khuếch đại, trở thành tình yêu mãnh liệt như bây giờ. Nửa năm qua, những chuyện cô trải qua đủ để viết thành một cuốn tiểu thuyết.
Khuôn mặt Đàm Trinh Tịnh hơi ửng đỏ, cô đẩy cánh tay anh: “Anh cầu hôn người ta như vậy đấy à?”
Nhiếp Tu Tề nắm lấy cổ tay cô, kéo lại ôm vào lòng, giọng nói anh hơi khàn đi: “Em đồng ý rồi?”
“Sau này anh không được ép buộc em như trước nữa thì em mới đồng ý.” Đàm Trinh Tịnh nghiêm túc nói: “Không được ép em, phải tôn trọng em.”
“Đương nhiên.” Anh đáp không chút do dự. Giờ cô đã là của anh rồi, không có lý do gì anh lại đối xử với cô như trước kia. Những hành động tệ bạc trong quá khứ, chính anh cũng không hiểu tại sao mình lại có thể làm ra được. Không màng đến mong muốn của cô, hành xử như một kẻ cưỡng ép, chẳng có chút phong độ nào. Anh thầm hứa trong lòng, sau này nhất định phải đối xử thật tốt với Đàm Trinh Tịnh.
Nhiếp Tu Tề không kìm được mà hôn cô, hôn đến mức cô thở không ra hơi. Người trong lòng bỗng đẩy anh ra, ánh mắt ngập nước lóe lên chút bất an: “Em vẫn chưa gặp người nhà anh, liệu họ có đồng ý không? Còn Kỳ Kỳ nữa?” Đàm Trinh Tịnh lo lắng, những vấn đề trước đây cô chưa từng nghĩ tới bỗng hiện lên. Người nhà anh liệu có thích cô không? Hoàn cảnh hai gia đình quá khác biệt, liệu có xảy ra xích mích? Sau này hai người sẽ sống ở đâu? Cùng cha mẹ anh ư? Liệu Kỳ Kỳ có chấp nhận cô?
Nhiếp Tu Tề ôm chặt lấy cô, giọng điệu ẩn chứa ý cười: “Người nhà anh đều ở Bắc Kinh cả, em đừng lo, họ sẽ thích em thôi. Còn Kỳ Kỳ, con bé đã mong em làm mẹ nó từ lâu rồi.”
Đàm Trinh Tịnh ôm cổ anh, nghe anh nói vậy tâm trạng mới thả lỏng hơn đôi chút.
Nhiếp Tu Tề đứng dậy, lấy một chiếc hộp trang sức từ trong tủ ra, mở trước mặt cô. Bên trong là một chiếc nhẫn kim cương lấp lánh. Trái tim Đàm Trinh Tịnh đập loạn nhịp. Bàn tay trắng nõn nhỏ xinh của cô được anh nắm lấy, chiếc nhẫn từ từ được đeo vào ngón áp út. Chiếc nhẫn bạc vừa khít ngón tay.
Nhiếp Tu Tề nắm lấy tay cô trong lòng bàn tay, ngẩng đầu cười nói: “Không uổng công anh lén đo ngón tay em.”
“Hả? Anh đo lúc nào?”
“… Có một lần ở nhà em, lúc đó em ngủ rồi.” Anh vuốt sống mũi, ậm ờ trả lời.
Cô nhớ lại, có một lần ân ái vô cùng mãnh liệt, cô cầu xin thế nào anh cũng không chịu buông tha, cho đến khi cô kiệt sức ngất đi. Hóa ra nhân lúc cô ngủ say, anh đã lén làm chuyện này? Cô bực tức đấm nhẹ anh một cái, Nhiếp Tu Tề vội vàng xin lỗi.
Đàm Trinh Tịnh nhìn anh, lòng ngập tràn ngọt ngào. “Trinh Tịnh, anh yêu em.” Anh ôm lấy cô, thì thầm bên tai.
“Em cũng yêu anh.” Cả người cô hoàn toàn thả lỏng, đáp lại lời anh.
Cô vừa mới đồng ý, Nhiếp Tu Tề đã lập tức hành động, chọn ngày lành tháng tốt đến nhà chào hỏi. Ngày hôm đó, Nhiếp Tu Tề mang theo cả một xe quà cáp, hai người phải chuyển mấy lượt mới hết. Cha mẹ Đàm tiếp đãi anh vô cùng nhiệt tình. Hai người đã thưa chuyện đăng ký kết hôn với họ. Lần này Nhiếp Tu Tề đến, cha mẹ Đàm đã coi anh như con rể trong nhà.
Nhiếp Tu Tề ngồi ở phòng khách trò chuyện với cha Đàm. Mẹ Đàm nấu ăn trong bếp, Đàm Trinh Tịnh vào phụ giúp. Cha Đàm thầm tán thưởng, chàng rể này không có điểm nào để chê, ưu tú hơn hẳn người trước. Mẹ Đàm cũng không nói gì nhiều, chỉ dặn dò con gái nếu có ấm ức gì nhất định phải nói cho gia đình biết.
Bên nhà họ Đàm đã xong xuôi, Nhiếp Tu Tề lập tức đưa Đàm Trinh Tịnh về Bắc Kinh ra mắt gia đình anh. Trước khi đi, Đàm Trinh Tịnh vô cùng lo lắng. Nhiếp Tu Tề trấn an cô, bảo cô cứ yên tâm, không cần bận tâm điều gì, chỉ cần đi theo anh là được.
Lang Châu cách Bắc Kinh rất gần, chỉ mất khoảng nửa giờ lái xe, nhưng vào đến nội thành thì bị kẹt xe một lúc. Chiếc xe dừng lại trước một khu đại viện có tường đỏ bao quanh. Cảnh vệ gác cổng kiểm tra giấy tờ rồi nhanh chóng cho xe vào. Dọc đường đi, Đàm Trinh Tịnh không dám nhìn ngó lung tung, chỉ để ý thấy vài người mặc quân phục màu xanh lá cây đi ngang qua.
Cô được Nhiếp Tu Tề dắt xuống xe. Khi bước vào sân trong, nhìn thấy người nhà anh, cô vô cùng kinh ngạc, ngơ ngác nhìn đám người trước mặt.

Bình luận (0)

Để lại bình luận