Chương 68

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 68

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trong những ngày tiếp theo, Đàm Trinh Tịnh sống trong trạng thái bấp bênh, tâm trí bị giằng xé bởi những cảm xúc mâu thuẫn. Cô không thể phủ nhận rằng Nhiếp Tu Tề đã chiếm giữ một phần sâu thẳm trong trái tim mình, nhưng sự thao túng tinh vi của anh khiến cô cảm thấy như bị mắc kẹt trong một mê cung không lối thoát. Những lần gặp gỡ trước đây, dù thoáng qua hay kéo dài, đều để lại trong cô một cảm giác vừa ấm áp vừa bất an, như thể cô đang bước đi trên một sợi dây mỏng manh giữa thực tại và giấc mơ.
Một buổi chiều cuối tuần, khi ánh hoàng hôn nhuộm vàng những con đường Lang Châu, Đàm Trinh Tịnh đứng trước gương trong phòng thay đồ của trung tâm văn hóa. Cô chỉnh lại chiếc váy đơn giản, cố gắng che giấu sự lo lắng đang dâng trào trong lòng. Hôm nay, Nhiếp Tu Tề lại xuất hiện, như một bóng hình không thể xua tan, đứng lặng lẽ bên chiếc xe đen bóng loáng trước cổng. Khói thuốc lượn lờ từ những ngón tay thon dài của anh, hòa vào không khí, tạo nên một bức tranh vừa quyến rũ vừa đầy đe dọa.
Cô bước ra khỏi trung tâm, ánh mắt cố tình tránh né anh, nhưng sự hiện diện của Nhiếp Tu Tề quá áp đảo, khiến cô không thể phớt lờ. Anh dập điếu thuốc, mở cửa xe với một cử chỉ tao nhã nhưng đầy ý tứ, mời cô bước vào. Đàm Trinh Tịnh do dự, trái tim đập mạnh, nhưng cuối cùng cô vẫn ngồi vào ghế sau, giữ một khoảng cách an toàn với anh. Không có Tiểu Lý, cũng không có Kỳ Kỳ, chỉ có hai người họ, như thể đang bị cuốn vào một cuộc hẹn hò bí mật mà cô không mong muốn.
Chiếc xe lướt êm ru trên đường phố, hướng về một nhà hàng sang trọng ở trung tâm thành phố. Trong không gian kín đáo của nhà hàng, ánh đèn vàng dịu nhẹ chiếu lên gương mặt góc cạnh của Nhiếp Tu Tề, làm nổi bật nụ cười nửa miệng đầy ẩn ý. Anh gọi món ăn với sự tinh tế thường thấy, nhưng ánh mắt anh không rời khỏi cô, như thể đang cố đọc từng suy nghĩ trong tâm trí cô. Đàm Trinh Tịnh nắm chặt chiếc thìa, khuấy nhẹ ly nước, cố gắng giữ bình tĩnh trước áp lực vô hình từ người đàn ông ngồi đối diện.
“Anh Nhiếp,” cô lên tiếng, giọng nói run rẩy nhưng kiên định, “tôi rất cảm kích sự quan tâm của anh, nhưng tôi mong anh đừng tìm tôi nữa.” Cô ngừng lại, hít một hơi sâu, tìm kiếm sự can đảm trong từng lời nói. “Tôi đã có gia đình, và tôi không muốn bất kỳ điều gì làm xáo trộn cuộc sống của mình.”
Nhiếp Tu Tề không đáp lại ngay. Anh nhấp một ngụm rượu, ánh mắt lấp lánh như đang cân nhắc từng từ cô vừa nói. Rồi anh mỉm cười, một nụ cười vừa dịu dàng vừa lạnh lùng, khiến cô không thể đoán được ý định thực sự của anh. “Trinh Tịnh,” anh nói, giọng trầm thấp, “tôi không phải người vội vàng. Tôi sẽ chờ, cho đến khi em tự tìm đến tôi.”
Lời nói của anh như một lời tiên tri, vừa là lời hứa, vừa là lời cảnh báo. Đàm Trinh Tịnh cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Cô biết, dù có cố gắng thế nào, bóng dáng của người đàn ông này vẫn sẽ bám theo cô, như một định mệnh không thể trốn tránh.

Bình luận (0)

Để lại bình luận