Chương 74

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 74

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Vậy nên anh chỉ đành kiềm chế cơn giận, cười híp mắt nói: “Không có gì, cũng chỉ là ôm anh không chịu buông, nhất định muốn anh đâm vào trong mới chịu ngủ thôi.”

Đâm… đâm vào trong ư?

Không thể nào có chuyện đó được! Hai má Đàm Trinh Tịnh đỏ bừng, bản thân chắc chắn không bao giờ nói ra mấy lời dâm đãng như vậy!

Nhưng trong đầu cô mơ hồ xuất hiện một hình ảnh. Cô bò lên đùi Nhiếp Tu Tề, ôm lấy thắt lưng anh, anh tránh né còn cô lại chủ động bò lên quấn quýt. Hình ảnh cuối cùng là anh đè lên người cô, cánh môi cô bị anh ngậm cắn không chút thương tiếc.

“Thật vậy sao?” Cô tức khắc ăn không nổi nữa, hàng lông mày nhíu lại, ngập tràn sự lo âu.

Trước đây khi uống say cô chưa từng hành xử nát rượu như vậy, mất mặt quá đi mất.

Nhiếp Tu Tề gật đầu, sau đó nói một câu mang đầy hàm ý: “Vậy nên sau này khi không có anh ở bên cạnh thì em đừng uống rượu nữa.” Bớt rước thêm tình địch cho anh.

Đàm Trinh Tịnh gật đầu lia lịa. Cô thấp thỏm ăn xong bữa sáng, nhân lúc Nhiếp Tu Tề còn chưa ra khỏi cửa đã níu tay áo anh lại.

“Nhiếp Tu Tề, em chuẩn bị đến Bắc Kinh làm việc, gia nhập vũ đoàn ba lê Tân Lôi.”

Cô đã suy xét vài ngày rồi mới đưa ra quyết định, dĩ nhiên phải nói cho Nhiếp Tu Tề biết.

Nhiếp Tu Tề cau mày lại.

“Đúng rồi, người phụ trách của vũ đoàn đó anh cũng quen đấy, chính là đàn em họ Cố mà anh đã gặp lần trước.” Cô bổ sung thêm.

Sắc mặt Nhiếp Tu Tề ngay lập tức lạnh đi, anh nhìn chằm chằm vào cô rồi nói: “Em nhắc lại lần nữa.”

“Em muốn tới Bắc Kinh làm việc trong vũ đoàn Tân Lôi…” Giọng nói của cô càng lúc càng nhỏ, bởi vì sắc mặt của người đàn ông rất u ám.

Đàm Trinh Tịnh mở to hai mắt quan sát sắc mặt anh, cô hỏi: “Anh không đồng ý à?”

Nhiếp Tu Tề im lặng nhìn cô.

Khi Đàm Trinh Tịnh còn đang lo lắng không yên thì Nhiếp Tu Tề đã nắm tay cô, mỉm cười: “Dĩ nhiên không phải vậy, em muốn đi đâu là quyền tự do của em mà. Chỉ là anh không ngờ, sao lại đột nhiên em muốn tới Bắc Kinh? Lang Châu không tốt sao?”

Sự sắc bén hiện lên nơi đáy mắt anh: “Là vì Bắc Kinh… có ai ư?”

Nhiếp Tu Tề tỏ ra hờ hững không mấy bận tâm, nhưng thực ra anh quan sát rất kỹ. Mỗi một biểu cảm nhỏ trên mặt Đàm Trinh Tịnh đều rơi vào mắt anh.

Cô lắc đầu, đáp: “Lang Châu là quê hương của em, có ai lại đi chê bai quê hương của mình? Chỉ là ở Bắc Kinh có nhiều cơ hội, vũ đoàn cũng nhiều, hồi tốt nghiệp em đã ở lại Bắc Kinh hai năm, sau đó mới quay về Lang Châu đấy.”

Cô hỏi ý kiến của Nhiếp Tu Tề, nhưng thực tế lại không có ý định sẽ nghe theo câu trả lời của anh. Anh có thể đưa ra ý kiến, nhưng không thể quyết định thay cô.

“Có thể.. đổi sang vũ đoàn khác không.” Nhiếp Tu Tề nhìn cô. “Nhất định phải tới chỗ của người tên Cố Dĩ Phàm đó sao?”

“Chỗ đó là lựa chọn tốt nhất hiện nay của em.” Đàm Trinh Tịnh nói.

Cô nhìn anh, ánh mắt dịu dàng mà kiên định.

Nhiếp Tu Tề mím môi, vẻ mặt càng lạnh hơn.

Bầu không khí vốn chỉ mới được thả lỏng lại rơi vào bế tắc.

Đàm Trinh Tịnh không khoan nhượng, thái độ rất quật cường.

Nhiếp Tu Tề khẽ thở dài rồi xoa đầu cô. Sợi tóc đen nhánh mềm mại bị bàn tay anh làm rối tung cả lên. Anh khẽ nhếch môi nở nụ cười nhưng trong mắt lại không có sự vui vẻ.

Không muốn để cô phát hiện ra sự bất mãn của mình, anh nói: “Vậy thì đi thôi, cứ làm theo ý muốn của em.”

Anh sẽ canh chừng cô cẩn thận, không để cho tên Cố Dĩ Phàm kia có bất cứ cơ hội nào.

Hai mắt Đàm Trinh Tịnh sáng lên.

“Vậy tiếp theo em sẽ chuyển tới Bắc Kinh.” Cô nhìn mặt anh, cảm thấy hơi áy náy.

Vừa đồng ý đi đăng kí kết hôn với anh mà đã phải phân cách hai nơi. Lang Châu và Bắc Kinh tuy rằng gần, nhưng vẫn có khoảng cách.

Cô không biết những đôi vợ chồng sống xa nhau sẽ cân đối như thế nào, nhưng với cô và anh mà nói, cô biết Nhiếp Tu Tề chắc chắn sẽ bất mãn. Ngày nào người đàn ông này cũng bị tinh trùng lên não, lúc nào cũng chỉ nhăm nhe lôi cô lên giường.

Nhiếp Tu Tề tiếc nuối nắm lấy tay cô trong lòng bàn tay.

“Em định bồi thường cho anh thế nào đây?” Anh như cười như không.

“Ơ?” Đàm Trinh Tịnh hơi nghiêng đầu sang.

Nhiếp Tu Tề cúi người, thì thầm nói bên tai cô một câu gì đó. Da mặt Đàm Trinh Tịnh ngay lập tức đỏ bừng, cô đẩy anh ra. “Anh mơ đẹp lắm!”

Nhiếp Tu Tề chậc một tiếng.

Trước nay anh vẫn luôn xót cô, chứ thực ra trong thâm tâm anh từ lâu đã mong chờ được thử những trò mới lạ cùng cô.

Sau khi trở lại Lang Châu, Đàm Trinh Tịnh không tốn bao nhiêu công sức đã xử lý xong xuôi thủ tục nghỉ việc.

Hiệu trưởng Vương cảm thấy tiếc nuối khi cô rời đi, nhưng cũng biết sớm muộn gì cũng có ngày này. Trước kia, ông ta nghĩ rằng Đàm Trinh Tịnh chỉ là tình nhân, Nhiếp Tu Tề chơi đùa một thời gian rồi cũng sẽ chán, nào ngờ Đàm Trinh Tịnh lại thực sự có được danh phận.

Bình luận (0)

Để lại bình luận