Chương 77

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 77

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nước bọt và thứ chất lỏng không biết là gì chảy ra khỏi miệng cô, có lẽ động tác liếm láp cuối cùng cũng đã khiến anh thỏa mãn, Nhiếp Tu Tề hít sâu một hơi, thắt lưng co giật không kịp phòng bị.

Dịch thể phun ra từ miệng lỗ sáo lấp đầy cổ họng cô chỉ sau vài giây.

Anh rút thằng nhỏ đã mềm đi một nửa ra khỏi miệng cô, kéo theo thứ chất lỏng trắng đục, nhưng phần lớn chúng không chảy ra ngoài mà vẫn còn tích đầy trong miệng cô.

“Khụ, khụ.” Khuôn mặt Đàm Trinh Tịnh đỏ bừng, trán đổ đầy mồ hôi, cô ôm lấy cổ họng ho khan vài tiếng, đầu lưỡi và hàm răng vẫn còn đang tê dại.

Nhiếp Tu Tề vươn tay, áy náy cất tiếng: “Em nhổ ra đi, xin lỗi, là tại anh không kiềm chế được.”

Đàm Trinh Tịnh lắc đầu, tay khẽ vỗ ngực, cô nôn khan vào lòng bàn tay anh nhưng chỉ nôn ra chút dịch trắng, phần lớn chúng đã bị nuốt xuống thực quản.

Vẻ mặt Nhiếp Tu Tề có chút ảo não, dẫn cô đến phòng tắm súc miệng.

Đàm Trinh Tịnh súc miệng vài lần, tinh dịch trong miệng gần như đã được gột sạch. Anh chưa thỏa mãn, muốn dùng cách thức tương tự để phục vụ cô, anh muốn liếm cô, nhấm nháp cô bé đáng yêu bên dưới, nhưng Đàm Trinh Tịnh cảm thấy xấu hổ nên đã nghiêm giọng từ chối, anh chỉ có thể tiếc nuối mà tạm hoãn kế hoạch này lại.

Sau khi đăng kí kết hôn, hai người tạm thời chưa tổ chức hôn lễ, hôn lễ đã được ấn định vào ngày mồng một tháng năm năm sau, vẫn còn cách hiện nay vài tháng nữa.

Những ngày tháng phải xa nhau rất nhanh đã tới, Đàm Trinh Tịnh chuyển đến Bắc Kinh. Sau khi thuận lợi gia nhập vũ đoàn Tân Lôi, cô ngay lập tức lao vào tập luyện.

Rời khỏi sân khấu đã quá lâu, cô nhất định phải tập luyện một cách nghiêm chỉnh để trau dồi lại kỹ thuật, về sau mới có thể bước lên sân khấu.

Chiếc gương lớn trong phòng tập phản chiếu bóng dáng của người phụ nữ, lúc này cô đang chăm chú tập luyện, qua mỗi một lần xoay tròn cô tìm lại được cảm giác trước đây.

Việc dạy múa cho học sinh ở trường học và cảm giác khi đứng trên sân khấu hoàn toàn khác nhau. Muốn lên sân khấu thì phải phát huy tất cả tiềm lực của bản thân, mới có thể làm hài lòng khán giả.

Đàm Trinh Tịnh đang xoay tròn, bóng hình bay bổng, ánh mắt kiên định.

Những vũ công khác đều đã ra về, chỉ còn cô vẫn đang mải mê luyện tập, cho đến khi sắc trời tối mịt, cô mới tắt đèn phòng tập, đóng cửa chuẩn bị về nhà.

Có tiếng bước chân trên hành lang, càng lúc càng tiến lại gần, trễ như vậy rồi còn ai tới đây?

Bóng dáng của người đàn ông từ trong bóng tối xuất hiện trước mắt cô. Cặp kính không gọng phản chiếu ánh đèn, ánh mắt đối phương rất dịu dàng.

“Đàn chị, chị vẫn chưa về ư?”

Đàm Trinh Tịnh gật đầu, đáp: “Tôi đang định về, sao cậu lại tới đây?”

Thường ngày, Cố Dĩ Phàm không mấy khi xuất hiện ở phòng tập, anh ta phụ trách công tác điều hành vũ đoàn, do đó phần lớn thời gian là làm việc bên ngoài.

Anh ta trêu ghẹo cô: “Đàn chị, ngày nào chị cũng luyện tập khắc khổ, tin tức đã lan truyền khắp nơi rồi. Chị tan ca trễ quá, em lo chị sẽ mệt mỏi thôi.”

Đàm Trinh Tịnh gượng gạo cúi đầu: “Có rất nhiều động tác tôi còn không nhuần nhuyễn nữa, chỉ có thể nhân lúc này cố gắng luyện tập nhiều hơn, để cậu phải lo lắng rồi, xin lỗi nhé.”

Cố Dĩ Phàm nói: “Không cần nói xin lỗi em. Đàn chị, bây giờ muộn rồi khó gọi xe lắm, để em đưa chị về nhà nhé.”

Đàm Trinh Tịnh nhìn ra ngoài cửa sổ, sắc trời tối đen như mực, cô chỉ có thể đồng ý. Cố Dĩ Phàm lái xe đưa cô về nhà. Trên đường, hai người tán gẫu về những chuyện thú vị thời đại học, bầu không khí vô cùng vui vẻ.

Về đến tiểu khu, hai người vẫy tay chào tạm biệt. Đàm Trinh Tịnh đi vào nhà. Nơi cô ở hiện tại là căn nhà mà Nhiếp Tu Tề từng đưa cô đến. Vừa bước vào nhà đã nhận được điện thoại của Nhiếp Tu Tề.

“Về đến nhà chưa?” Trong điện thoại truyền đến âm thanh từ tính của anh.

Đàm Trinh Tịnh ngồi lên sô pha xoa bóp mắt cá chân đau nhức, giọng dịu dàng cất lên: “Vừa đến nhà, còn anh thì sao?”

Nhiếp Tu Tề lật trang sách, tiếng giấy ma sát truyền đến bên tai cô.

Anh trả lời: “Anh vừa kèm Kỳ Kỳ làm bài tập. Em chưa ăn cơm à? Sao trễ như vậy mới về đến nhà.” Anh giơ cổ tay lên nhìn đồng hồ, cau mày nói: “Bên em không phải sáu giờ tan tầm ư?”

Ngón tay Đàm Trinh Tịnh cuốn quanh sợi tóc, giọng nói của cô xen lẫn sự mệt mỏi. “Em ở lại luyện tập thêm…” – Âm thanh càng lúc càng yếu đi.

“Mệt không?”

“Mệt, nhưng mà vui.”

“…” Nhiếp Tu Tề mím môi.

“Em ngồi tàu điện ngầm về nhà?” Anh suy tư, có lẽ nên tìm cho cô một tài xế ở Bắc Kinh.

Đàm Trinh Tịnh không biết lái xe, không có ai đưa đón nên đi làm rất bất tiện. Thế nhưng câu trả lời của cô lại vượt ngoài dự liệu của anh.

Bình luận (0)

Để lại bình luận