Chương 80

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 80

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Anh trả lời cô bằng giọng điệu chắc nịch: “Em thích múa và múa rất đẹp, không có ai thích hợp với sân khấu hơn em nữa đâu.”

Giọng nói của anh thông qua ống nghe truyền đến tai cô.

Sau khi nói những lời này, đầu dây bên anh rơi vào im lặng. Đàm Trinh Tịnh tưởng rằng cuộc trò chuyện đã kết thúc, nhưng nhìn vào di động, màn hình vẫn hiển thị đang trong cuộc gọi.

Cô cẩn thận lắng nghe, lúc này mới loáng thoáng nghe thấy một chuỗi âm thanh đều đặn.

Đó là tiếng gì vậy? Đàm Trinh Tịnh nắm chặt bàn tay.

“Có nghe thấy không?” Nhiếp Tu Tề áp điện thoại di động lên ngực mình để cô cảm nhận được tiếng tim đập bên trong.

“Trái tim này, đang đập vì em.”

Hoá ra là tiếng nhịp tim của anh.

Đàm Trinh Tịnh rất cảm động, trái tim cũng theo đó đập rộn ràng, khóe miệng khẽ cong lên.

“Trinh Tịnh, anh sẽ ở dưới sân khấu dõi theo em… Cố lên nhé.” Giọng nói của Nhiếp Tu Tề ở đầu dây bên kia nhỏ dần.

Đàm Trinh Tịnh cũng nghe thấy tiếng loa phát thanh ở đầu giây bên kia, nhắc nhở khán giả tắt máy hoặc để điện thoại về chế độ im lặng.

Cô vội vàng cất tiếng: “Em sẽ cố gắng! Hẹn gặp lại sau buổi biểu diễn.”

Cuộc gọi kết thúc.

Màn che được kéo ra, các vũ công lần lượt lên sân khấu.

Hai vở múa đã được sắp xếp trong nửa ngày, vở múa của nhóm Đàm Trinh Tịnh xếp thứ hai.

Trong khu vực dành cho khách VIP, Nhiếp Tu Tề nhíu mày, hứng thú dạt dào nhìn về phía sân khấu. Cánh hoa và kẹo ngọt tung bay, các tiên nữ và yêu tinh của vương quốc kẹo ngọt lần lượt xuất hiện. Họ cùng nhảy một điệu múa dễ thương và hài hước dưới những nốt nhạc.

Âm nhạc thay đổi, các vũ công rút lui, Mary mặc bộ váy hồng nhạt xuất hiện trên sân khấu, tham gia vào cuộc vui của họ.

Tiết tấu nhẹ nhàng của bản nhạc waltz of flowers vang lên, Đàm Trinh Tịnh hít sâu một hơi, nét mặt căng thẳng, cô thực hiện bài múa một cách hoàn hảo, cuối cùng nhẹ nhàng xoay tròn rồi kết thúc.

Sau khi vào đến hậu trường, cô mới ôm ngực thở phào nhẹ nhõm. Sân khấu sau lưng vẫn đang tiếp tục biểu diễn, còn phần diễn của cô đến đây là kết thúc. Hành lang trong khu vực hậu trường tấp nập, các vũ công qua lại như thoi đưa.

Còn một lúc nữa buổi công diễn mới kết thúc, sau đó mọi người còn phải lên sân khấu để cảm ơn khán giả.

Tuy Đàm Trinh Tịnh rất muốn nhìn thấy Nhiếp Tu Tề ngay bây giờ, nhưng cô vẫn kìm nén tâm trạng thổn thức, quay trở về phòng trang điểm chờ đợi.

Tiếng nhạc sân khấu loáng thoáng vang bên tai.

Cô vừa nghe thấy tiếng cót két thì cửa phòng trang điểm đã bị đẩy ra.

Có người quay lại, cô tưởng là đồng nghiệp nên không để ý, tiếp tục cúi đầu nhìn vào cuộc đối thoại qua Wechat với Nhiếp Tu Tề trên màn hình điện thoại.

[Em múa xong rồi, anh có quan sát được không, anh cảm thấy thế nào?] Cô mỉm cười gõ chữ trên bàn phím, còn gửi kèm cả một icon chú mèo mong đợi.

Bên phía Nhiếp Tu Tề không trả lời lại ngay, cô chống cằm chờ đợi.

Lúc này, mặt đất phía trước bỗng đổ xuống một cái bóng. Là bóng của một người đàn ông, trái tim cô đập dồn dập, ngẩng đầu. Người đứng trước mặt cô là Cố Dĩ Phàm.

Anh ta mặc âu phục mang giày da, kính mắt trên sống mũi phản chiếu ánh sáng của đèn trần, không nhìn được rõ ánh mắt của anh ta.

Bàn tay đang nắm chặt để lộ tâm trạng mất bình tĩnh của anh ta, phần gò má ửng đỏ vì kích động, ánh mắt của anh ta dính chặt lên người Đàm Trinh Tịnh.

Cô không đợi anh ta mở miệng đã cất tiếng dò hỏi: “Đàn em? Cậu tìm tôi à?”

Giọng nói của cô êm dịu, trên môi còn nở nụ cười hân hoan.

Vừa rời khỏi sân khấu nên sự căng thẳng và hứng phấn vẫn chưa vơi bớt, ánh mắt trông về phía Cố Dĩ Phàm rất dịu dàng, hai bên má ửng đỏ.

Ánh mắt của cô tiếp thêm can đảm cho Cố Dĩ Phàm, anh ta kích động nhìn Đàm Trinh Tịnh rồi nói: “Đàn chị! Em có lời muốn nói với chị.”

Đàm Trinh Tịnh nở nụ cười dịu dàng, đáp: “Cậu nói đi.” Cô không suy nghĩ nhiều, tưởng anh ta muốn nói về chuyện gì đó liên quan tới vũ đoàn.

Khuôn mặt Cố Dĩ Phàm đỏ bừng dưới ánh mắt của cô, anh ta tiến lên một bước, cách cô chỉ trong gang tấc.

Anh ta nhìn chăm chú vào gương mặt xinh đẹp của Đàm Trinh Tịnh, hạ quyết tâm, cất tiếng: “Đàn chị, em thích chị. Kể từ hồi năm nhất gặp chị, em đã bắt đầu thích chị rồi. Hôm nay nhìn thấy dáng vẻ của chị trên sân khấu, em lại nhớ tới những năm tháng đại học của chúng ta… Em không thể đợi được nữa, em muốn nói cho chị biết tình cảm của em, đàn chị, chị có thích em không?”

Đàm Trinh Tịnh vô cùng kinh ngạc.

Cô vẫn luôn xem Cố Dĩ Phàm là đàn em, là bạn bè, trước giờ chưa từng nghĩ tới những mặt khác, mãi đến lúc này khi anh ta nói ra, cô mới hiểu được sự nhiệt tình trước đây của anh ta không xuất phát từ sự quan tâm như cô vẫn nghĩ, mà là có ý đồ riêng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận