Chương 81

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 81

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô chợt hiểu ra lý do tại sao Nhiếp Tu Tề lại có phản ứng kỳ lạ như vậy.

Tình cảm của Cố Dĩ Phàm, cô chắc chắn không thể đáp lại.

Cô hoàn hồn, nhìn anh ta bằng ánh mắt tràn ngập áy náy. “Xin lỗi, tôi…”

Cố Dĩ Phàm cảm thấy hơi thất vọng, anh ta bước về phía trước một bước, chặn lời cô: “Đàn chị, em sẽ không để chị thất vọng đâu, chị hãy xem xét em chút đi!”

Khí thế hùng hổ dọa người của anh ta khiến Đàm Trinh Tịnh bất giác lùi về phía sau, cô lắc đầu chân thành nói: “Thật sự xin lỗi, tôi đã kết hôn rồi.”

Cố Dĩ Phàm cho rằng Đàm Trinh Tịnh đang viện cớ nên vội vàng đáp lời: “Chị lừa em, Văn Hinh nói với em rằng chị ly hôn rồi!”

Đàm Trinh Tịnh không ngờ ngay cả chuyện này mà anh ta cũng biết, đành phải từ chối phũ phàng hơn: “Tôi đã tái hôn rồi.”

Sợ anh ta không tin nên cô bổ sung thêm: “Đối tượng tái hôn, lần trước cậu cũng gặp rồi đấy.”

Cố Dĩ Phàm không thể tin nổi, anh ta không tin họ lại kết hôn nhanh như vậy.

Anh ta lắc đầu, lẩm bẩm nói: “Chị, em không tin, chị lừa em… sao chị có thể kết hôn với người khác!” Anh ta cảm thấy rất bi thương, không muốn tin mình đã hành động chậm một bước, mất đi cơ hội thêm một lần nữa.

Năm tháng đại học anh ta không dám tỏ tình. Sau khi tốt nghiệp, Đàm Trinh Tịnh rời khỏi Bắc Kinh và quay về Lang Châu kết hôn, anh ta nghĩ mình không còn cơ hội nữa nên đã kìm nén tình cảm lại.

Khi biết tin cô ly hôn, anh ta mừng như điên, cứ ngỡ ông trời đang giúp mình.

Thế nhưng tại sao, cô lại chọn người khác? Sự đau buồn và phẫn nộ phun trào trong tâm trí anh ta, nhìn vào vẻ mặt tràn đầy áy náy của Đàm Trinh Tịnh, anh ta tiến lại gần nắm lấy cổ tay cô, đau xót nói: “Đàn chị, chị lừa em…”

Giọng điệu anh ta ẩn chứa sự điên dại.

Đàm Trinh Tịnh rút mạnh tay mình ra nhưng lại bị anh ta nắm càng chặt hơn. Cô cảm thấy hoảng sợ, liên tục nói: “Cố Dĩ Phàm, cậu buông tôi ra!”

Cố Dĩ Phàm làm như không nghe thấy mà chỉ nhìn chằm chằm vào cô, một tay anh ta giữ chặt lấy cô, một tay khác vươn về phía eo cô, chỉ vài động tác, váy áo của cô đã bị anh ta kéo xệch.

Anh ta cúi đầu, gọi tên cô với đáy mắt đỏ rực, trút ra hết tất thảy tình yêu và dục niệm trong những năm qua của mình.

Đàm Trinh Tịnh đẩy mạnh một cái, Cố Dĩ Phàm nhất thời không chú ý nên bàn tay nới lỏng ra. Cô nhân cơ hội rút cổ tay về, sau đó bước nhanh về phía cửa. Hành lang bên ngoài liên tục có vũ công đi qua đi lại, chỉ cần cô ra ngoài đó, Cố Dĩ Phàm sẽ không dám làm gì cô.

“Đàn chị!”

Cô rảo bước đi tới cửa, lúc đẩy cửa thì sau lưng lại vang lên tiếng kêu gào của Cố Dĩ Phàm. Chỉ vài bước chân, cô đã bị anh ta đuổi kịp, anh ta duỗi tay định nắm lấy bả vai cô.

Cửa mở ra. Cả hai người đều không ngờ được rằng có một người đang đứng trước cửa, tay giơ lên giữa không trung, dáng vẻ giống như đang định gõ cửa.

Người đến có vóc dáng cao lớn thẳng tắp, chắn gần hết ánh sáng rọi vào phòng trang điểm từ hành lang. Ánh sáng trắng lạnh lẽo từ phía sau anh chiếu thẳng đến, sau lưng sáng rực còn trước mặt lại tối đen.

Tuy đứng ngược sáng nhưng Đàm Trinh Tịnh không cần nhìn kỹ cũng vẫn có thể nhận ra người đó là ai. Tâm trạng vốn đang căng như dây đàn bỗng chốc được thả lỏng, hốc mắt cô cũng trở nên cay cay.

Bàn tay với khớp xương rõ ràng đang định gõ xuống thì cánh cửa đã bị kéo ra từ bên trong.

Nhiếp Tu Tề nhướng mày, trông thấy người đó là Đàm Trinh Tịnh, anh đang định trêu ghẹo thì nhạy bén nhận ra sự hoảng hốt trong nét mặt của cô, như thể cô đang sợ hãi, nước mắt rơi giàn giụa.

Trông thấy anh, trong mắt cô lập tức hiện lên sự ngạc nhiên và vui mừng, sau đó bổ nhào vào lòng anh. Cô trốn sau lưng anh, bàn tay trắng trẻo mảnh mai nắm chặt lấy ống tay áo của anh. “Nhiếp Tu Tề, mau dẫn em đi.”

Tất nhiên, người đàn ông đuổi theo sau lưng cô và bàn tay đang vươn ra kia không bị Nhiếp Tu Tề bỏ qua.

Cố Dĩ Phàm, lại là thằng oắt này.

Đáy mắt Nhiếp Tu Tề bốc lên ngọn lửa, cảm xúc trong con ngươi đen kịt trở nên u ám.

Anh dang tay bảo vệ Đàm Trinh Tịnh phía sau, bó chặt quần áo của cô lại, xong xuôi anh xoay người đá vào đầu gối Cố Dĩ Phàm một cái.

Huỵch!

Cùng với đó còn có âm thanh như thể gân chân bị đứt rời, khiến người ta cảm thấy ê răng.

Cố Dĩ Phàm khụy gối xuống đất, dáng vẻ hết sức thảm hại. Cố Dĩ Phàm chỉ mải đuổi theo Đàm Trinh Tịnh, không chú ý tới người ngoài cửa là ai.

Mãi đến khi Đàm Trinh Tịnh thoát ra, nấp sau lưng người đó, anh ta mới nhìn vào mặt người đàn ông. Cái nhìn này khiến Cố Dĩ Phàm cảm thấy hoảng sợ, anh ta bị vẻ mặt u ám của Nhiếp Tu Tề làm đứng hình.

Bình luận (0)

Để lại bình luận