Chương 42

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 42

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Chị, chị không ngồi à?” Đồng La Thiêu giơ tay chào hỏi Tưởng Uyển.

Tưởng Uyển đang muốn đi qua.

Văn Tẫn tháo khẩu trang xuống, giọng nói khàn khàn ở trong không khí, cực kỳ dễ nghe.

“Lại đây.”

Hai bên của anh đều cầm balo, một cái của anh, một cái của cô.

Tưởng Uyển cho rằng anh muốn đặt balo ở trên đùi nhường cho cô một chỗ, vì thế nâng bước đi về phía anh.

Ai ngờ, vừa mới đến trước mặt, người đàn ông đã kéo cô ngồi lên đùi anh, hai tay tạo thành một vòng tròn, vòng lấy eo cô, rất tự nhiên đặt cằm trên phần vai cổ của cô.

Tưởng Uyển: “…”

Cô nhìn đối diện, tám đội viên thấy một màn này, sôi nổi cúi đầu hồ ngôn loạn ngữ, “À mấy người vừa mới nói gì? Hôm nay trên máy bay có diễn viên?”

Sắc mặt Tưởng Uyển ửng hồng, đang muốn đứng dậy, lại bị Văn Tẫn nắm chặt cổ tay, cằm anh đặt trên phần vai cổ của cô, hô hấp nóng rực, hơi thở nóng bỏng.

“Anh ngủ không ngon.”

Giọng nói hình như có vài phần đáng thương.

Tim Tưởng Uyển đập bịch bịch.

Lại nghe thấy giọng nói khàn khàn của anh.

“Muốn ôm em ngủ.”

Tối hôm qua là lần đầu tiên anh tỉnh lại giữa cơn mộng du.

Do bị tiếng hát của Tưởng Uyển “quấy nhiễu” làm cho tỉnh lại.

Cảm nhận thứ nhất của anh sau khi tỉnh lại: Cô hát khó nghe quá.

Sau đó anh mất ngủ.

Nhắm mắt lại hiện ra cảnh bản thân lúc nhỏ, mẹ nắm tay anh đi gặp bác sĩ tâm lý.

“Mộng du thực chất là biểu hiện của việc kìm nén cảm xúc trong tiềm thức tới thời cơ thích hợp sẽ phát tác, cháu bé mới 6 tuổi, tôi tin chỉ cần từ từ giải phóng cảm xúc, về sau cháu sẽ khôi phục bình thường.”

“Có thể tìm được nguồn gốc không? Tại sao cháu nó lại mộng du?” Giọng mẹ đang hỏi.

“Bà Văn, đáp án rất rõ ràng, cháu bé không ngừng lấy đồ trong tủ lạnh ra vứt trên mặt đất, làm cho phòng trở lên bừa bộn, ai là người tới dọn dẹp? Là dì giúp việc, cũng có khả năng là bà hoặc chồng bà, cháu bé chỉ hy vọng có người chơi cùng.”

“Chúng tôi không có nhiều thời gian để chăm sóc cháu, nhưng mà tôi sẽ tìm bạn chơi cùng cháu, hy vọng ngài có thể chữa bệnh mộng du cho cháu, nếu không tôi không thể đưa cháu vào ký túc trường học.”

“Thứ cho tôi nói thẳng, bà Văn, tôi cảm thấy làm ba mẹ nên chăm sóc cho con cái, tuy cháu bé còn nhỏ, nhưng trí nhớ lại vô cùng kinh người, cháu có thể nhớ rõ chuyện lúc hai tuổi. Nếu hai người sắm vai ba mẹ vô trách nhiệm trong thời thơ ấu của cháu, như vậy, sau này sẽ tạo cho cháu tổn thương cực kỳ lớn, hiện tại cháu mới 6 tuổi, đã học được cách kiềm nén cảm xúc.”

“Bà Văn, bà có thể tưởng tượng dáng vẻ của con mình lúc 26 tuổi không?”

“Văn Tẫn.”

Tưởng Uyển nhẹ nhàng vỗ vỗ cánh tay Văn Tẫn, từ lúc anh lên máy bay đã tựa vào vai cô ngủ, dọc đường không tỉnh lại, sắp xuống máy bay rồi.

Cô tháo bịt mắt của anh, vươn ngón trỏ nhẹ nhàng chọc chọc gương mặt anh.

Giây tiếp theo, ngón trỏ bị người đàn ông há miệng cắn.

“…”

Tưởng Uyển muốn kéo ra, nhưng không rút về được.

Đầu lưỡi người đàn ông đã lướt qua lòng bàn tay của cô, sau sống lưng cô tê rần, bên tai lập tức đỏ lên, đè thấp giọng nhẹ gọi, “Văn Tẫn!”

Văn Tẫn lúc này mới hé răng, hơi hơi ngồi dậy.

Đôi con ngươi đen nhánh mang theo vài phần chây lười nhập nhèm, anh nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, máy bay đã đáp xuống đường băng trượt trên mặt đất.

“Chúng ta đi khách sạn trước, đêm nay mọi người có thể ra ngoài đi dạo, 7 giờ sáng mai tập hợp ở đại sảnh khách sạn, cùng nhau ngồi xe đi đến trung tâm thể thao điện tử, OK không?” Đồng La Thiêu ở phía sau thăm dò hỏi.

Thật ra lời này là nói cho Văn Tẫn và Tưởng Uyển.

Tám người đã sớm bàn bạc, không ai có ý kiến khác, chỉ sợ Văn Tẫn không đồng ý.

Tưởng Uyển gật đầu, “Được.”

Văn Tẫn mặt không cảm xúc nhìn ra ngoài cửa sổ.

Tưởng Uyển chọc chọc cánh tay anh, ý bảo anh đáp lời.

Bình luận (0)

Để lại bình luận