Chương 50

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 50

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Văn Tẫn thở ra từng tiếng thô nặng.

Tưởng Uyển ngẩng đầu nhìn anh một lúc, ánh mắt đối phương âm trầm, tất cả đều là dục vọng.

Cô há miệng, ngậm lấy quy đầu cực lớn của anh, có phần thăm dò mà nuốt vào.

Văn Tẫn đã gấp đến chờ không nổi nên vội thẳng lưng, cắm phần còn lại thẳng vào trong.

Tưởng Uyển ráng hết sức nuốt vào, cảm thấy anh đang đâm vào trong, nức nở vỗ vào chân anh.

Văn Tẫn lui ra ngoài, chỉ chừa lại phần quy đầu ở trong miệng cô, anh sờ lên mặt cô, cực kỳ nghiêm túc nói, “Em vẫn chưa học được.”

Mặt Tưởng Uyển đỏ bừng.

Cô nhả dương vật ở trong miệng ra, hai tay cầm lấy nó, học tập trong phim từ từ ngậm vào, cố gắng nuốt cả cây vào trong.

Còn chưa kịp ngậm vào hết, Văn Tẫn đã giữ lấy gáy cô, đâm vào rút ra ngay trong miệng cô.

Mỗi lần luôn cắm đến cổ họng của cô.

Tưởng Uyển bị đâm đến mức buồn nôn, cô nức nở nghĩ thầm muốn bỏ trốn, nhưng gáy lại bị Văn Tẫn giữ chặt không động đậy được.

Mãi cho đến khi Văn Tẫn thở hổn hển bắn vào trong miệng, miệng Tưởng Uyên đã hoàn toàn tê liệt.

Cô rửa mặt xong thì tắm lại lần nữa.

Quay lại giường nằm xuống, lại bị Văn Tân đè lên.

Tưởng Uyển mệt mỏi đẩy anh ra, “Không làm nữa đâu, mệt lắm rồi.”

Văn Tẫn khó hiểu hỏi, “Em chỉ cần nằm im thôi, sao lại thấy mệt?”

Tưởng Uyển: “…”

Lúc Đồng La Thiêu gọi điện thoại đến, Tưởng Uyển đang bị Văn Tẫn đè ở trên giường, nắm chặt hai chân đâm chọc.

Cô khóc lóc gọi Văn Tẫn, “Điện thoại kìa!”

Muốn xin anh dừng lại một chút.

Nhưng Văn Tẫn vẫn không dừng lại, vừa cắm vào trong cô vừa nói chuyện, “Em mở đi.”

Tưởng Uyển cầm di động, che miệng lại, ấn nút nghe rồi đưa đến bên tai Văn Tẫn.

Văn Tẫn tiếp tục đâm vào rút ra một cú thật mạnh.

Bụng nhỏ của Tưởng Uyển run rẩy, lúc cao trào tự cắn mu bàn tay của mình.

Cô há miệng thở hổn hển.

Tiểu huyệt của cô sau khi co rút kẹp chặt Văn Tẫn đến nỗi khiến anh kêu thành tiếng, Đồng La Thiêu ở đầu dây bên kia nói, “8 giờ tối đến phòng tớ đi, chúng ta thảo luận về lựa chọn vị trí ngày mai, dù sao thì cậu bên dã chiến, tớ là xạ thủ…”

Tiếng động lạch bạch bên này truyền đến microphone.

Đồng La Thiêu dừng lại, hỏi, “A Tẫn, cậu đang làm gì vậy?”

“Không được nói.” Văn Tẫn bóp eo Tưởng Uyển hung hãn đâm chọc, hơi thở cực kỳ nặng nề.

Đồng La Thiêu: “…”

Tưởng Uyển vội vã ngắt điện thoại, cô nhéo tay anh, “Anh không thể dừng lại rồi mới nghe… A…”

Anh giữ chặt eo cô rồi dùng sức đâm sâu vào.

Tưởng Uyển bị đâm đến mức không chịu nổi mà kêu thành tiếng, thanh chắn giường rung lắc như muốn sập.

Anh mạnh mẽ xoa nắn ngực cô, cúi đầu mút cắn.

Khoái cảm lên tận đỉnh đầu như một dòng nước ấm, tưới từ trên da đầu Tưởng Uyển xuống tận bàn chân của cô, đến lúc đạt cực khoái, cô cắn tay anh, nức nở thét lên chói tai.

7 giờ tối, Văn Tẫn cầm thẻ phòng mới rồi đi lên lầu, còn ôm theo cả Tưởng Uyên.

Đúng lúc Đồng La Thiêu đứng ở hành lang, nhìn thấy anh ôm Tưởng Uyên đi đến, còn tưởng rằng Tưởng Uyển bị bệnh, mới trố mắt nhìn rồi hỏi, “Cô ấy làm sao vậy?”

“Bị mệt.” Giọng nói của Văn Tẫn trầm thấp.

Đồng La Thiêu: “…”

Bảy người đồng đội đi sau Đồng La Thiêu không hẹn mà cùng nhìn vào trong phòng Văn Tẫn, chỉ thấy chăn nệm rớt đầy trên đất, trên mặt ga trải giường trắng tinh toàn là các vệt nước lớn nhỏ khác nhau.

“…”

Tưởng Uyển vì mệt nên đã ngủ rồi, Văn Tẫn gọi ba phần bò bít tết, ngồi trong phòng Đồng La Thiêu, vừa ăn vừa nghe mấy người họ giải thích chiến lược thi đấu.

“Ngày mai lúc khởi động, hai người A và Guy phối hợp cùng nhau, còn Boom thì dã chiến…” Đồng La Thiêu vừa nói chuyện vừa quay đầu nhìn lại, Văn Tẫn đã ăn đến miếng bít tết thứ ba, “Này! Sao cậu ăn nhanh thế?!”

Mẹ nó nãy giờ mới được có năm phút!

Văn Tẫn uống ngụm nước, “Đói.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận