Chương 51

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 51

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Mọi người đồng thời nhìn vào dấu răng lộ ra trên cổ tay của anh, ai cũng lập tức hiểu rõ lúc nãy anh làm gì trong phòng.

“A Tẫn.” Đồng La Thiêu không nhịn được hỏi, “Ngày mai thi đấu rồi, chắc chắn máy quay sẽ lia đến tay cậu, cậu có nên mua băng cá nhân về dán lên không?”

“Tại sao?” Văn Tẫn trả lời.

Đồng La Thiêu: “…”

“Chúng ta thảo luận tiếp việc thi đấu ngày mai đi, A Tẫn phụ trách dã chiến, tớ kiêm xạ thủ, chủ yếu không chế ở tuyến trung lộ, giúp các cậu xem xét tình hình, Tiểu Kiều chắc chắn bị ban, phần dã chiến sẽ dễ bị ngắm vào, Thần Nông ở đối diện chắc chắn sẽ được lựa chọn, cho nên chúng ta phía bên này ban cậu ta luôn…”

Văn Tẫn về phòng trước, nhận được cuộc gọi từ mẹ.

Bà hỏi anh ngày mai thi đấu ở đâu.

Trước kia mỗi ngày anh chỉ dán mặt vào máy tính chơi game suốt, ba mẹ cũng vì thế mà hay cãi nhau, đổ lỗi cho đối phương không chịu dạy bảo con cái, thành ra mới dẫn đến tình trạng anh như hiện tại.

Chính Văn Tẫn cũng không biết mình của trước kia là cái dạng gì.

Anh chỉ biết.

Anh không được bình thường.

Bởi vì chính miệng ba mẹ cứ liên tục chất vấn anh:

“Con có thể bình thường một chút được không?!”

Sau khi cúp máy, anh vào trong phòng.

Tưởng Uyển ngủ rất say, anh tắm rửa rồi lên giường, kéo cô vào trong lòng.

Qua một lúc lâu sau, anh vẫn không thể ngủ được, đang định đứng dậy đi ra ngoài chạy bộ, hông bị Tưởng Uyên ôm lấy, cô nhẹ nhàng vỗ lưng anh, giọng giống như nói mớ, “Văn Tẫn, em ở đây… ngủ đi… em ngủ với anh…”

Cô tưởng rằng anh lại bị mộng du.

Trong bóng đêm, Văn Tẫn an tĩnh ngắm nhìn cô một hồi, sau đó vươn tay, ôm chặt Tưởng Uyên vào trong lòng, đặt cằm trên vai cô.

Bắt đầu từ giờ khắc này.

Thế giới của anh, là một khoảng bình yên.

Buổi sáng lúc Văn Tẫn tỉnh lại, Tưởng Uyển cũng đã tỉnh, chỉ là phản ứng có chút chậm chạp.

“Mấy giờ rồi?” Cô hỏi.

“6 giờ.” Văn Tẫn cho cô xem đồng hồ, cô nheo mắt nhìn hồi lâu, mới nói, “Không nhìn rõ.”

Văn Tẫn kéo rèm, vô số ánh sáng ùa vào phòng, chiếu sáng mọi thứ.

Tưởng Uyển hoàn toàn tỉnh táo, nhìn chằm chằm cơ bắp đằng sau lưng anh hô một tiếng, “Văn Tẫn! Anh không mặc quần áo!”

“Ừ.” Anh mặc quần lót quay lại, đưa đồng hồ ra trước mặt cô, “Như vậy, em sẽ thấy rõ.”

Tưởng Uyển: “…”

Trước khi rửa mặt, Tưởng Uyển gọi điện thoại đặt cơm sáng trước, lúc muốn đặt canh, vẫn không quên dặn đi dặn lại với đối phương, “Đừng cho rau, một chút màu xanh lục cũng không được, bạn trai tôi ăn phải sẽ bị dị ứng.”

Chờ cô tắt điện thoại, quay người lại thấy Văn Tẫn vốn nên vào nhà vệ sinh tắm rửa lại đang đứng tại chỗ nhìn cô.

Con ngươi của anh vẫn vô cảm như thường, chỉ là trong giây phút ấy, Tưởng Uyển cảm thấy cặp mắt kia của anh ngoài ý muốn có chút dịu dàng.

“Làm sao vậy?” Cô đang muốn rời giường, phát hiện bản thân không có một mảnh vải che thân, có chút thẹn thùng liếc mắt nhìn Văn Tẫn, “Kéo rèm xuống.”

Văn Tẫn lại đi kéo rèm xuống.

Tưởng Uyển trần trụi xuống giường, có lẽ cô đã đánh giá quá cao thể lực của mình, xuống giường mới đi được hai bước, chân mềm nhũn quỳ gối trên thảm, quỳ xuống ngay trước mặt Văn Tẫn.

Văn Tẫn cúi đầu nhìn cô một lát, cởi quần lót, đưa dương vật đang chậm rãi cứng lên đến trước môi cô, “Thời gian không đủ, em nhanh lên.”

“…” Tưởng Uyển mặt đỏ tai hồng, bám vào chân anh đứng lên, vừa xấu hổ vừa buồn bực nói, “Anh đi tắm cho em! Đợi lát nữa còn thi đấu đấy!”

Văn Tẫn ôm ôm cô, “Đừng nóng giận, thi đấu xong chúng ta lại làm.”

“…”

Tưởng Uyển hít sâu một hơi, nói với bản thân, không thể tức giận, không thể tức giận, không thể tức giận — điều quan trọng phải nói ba lần.

Hai người rửa mặt xong, Văn Tẫn đi tắm, Tưởng Uyển nhận bữa sáng từ người phục vụ, cô nhìn đồng hồ, tới nhà vệ sinh gọi Văn Tẫn ra ăn cơm.

Bình luận (0)

Để lại bình luận