Chương 60

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 60

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tưởng Uyển dựa lên vai anh, bị đâm đến mức cả người run rẩy, hô hấp của cô đứt đoạn, khoái cảm ngập đầu cứ như thủy triều mãnh liệt ập đến, mãi đến khi cao trào, cô điên cuồng lắc đầu, đại não trống rỗng, linh hồn như bị tập kích bất chợt.

Hai mắt cô thất thần một lúc, thì một loạt động tác đâm rút sung sướng kia ép cho tỉnh táo lại.

Bị cắm khi sắp hôn mê mất đi ý thức, cô mới cảm nhận được cảm xúc bộc phát từ trong ra ngoài của Văn Tẫn, mãnh liệt, nhiệt tình, tựa như muốn nuốt cả người cô vào trong.

Cô chủ động hôn anh, vừa thở dốc vừa nói bên tai anh, “Em sẽ… Sẽ luôn ở bên anh …”

Văn Tẫn dừng một chút, giây tiếp theo, bóp chặt eo cô đâm càng hung ác hơn.

Di động ở trên giường không ngừng kêu.

Tưởng Uyển hoảng hốt cảm thấy như mình đã bị làm chết ở trên giường, khoái cảm mãnh liệt như vậy, đến lúc cao trào cực hạn cô đã khóc đến không thở nổi.

Văn Tẫn từ đằng sau cắm vào bên trong cô, một tay mạnh mẽ xoa bóp ngực cô, tay còn lại vuốt eo cô, hung hãm đân vào rút ra, anh cúi đầu hôn lên từng đốt xương nhô lên sau lưng cô.

Anh hôn đến tận vai cô, xoay cằm cô lại rồi hôn lấy môi cô.

“Văn Tẫn…” Cô nức nở gọi tên anh.

Người kia đẩy hông một cái, cô rùng hết cả mình, lại khóc lóc gọi, “Văn Tẫn…”

Anh cúi đầu hôn bả vai cô, vén tóc cô lên, hôn sau cổ cô, nặng nề mút xuống để lại một dấu ấn, hơi thở nóng bỏng, giọng nói mơ hồ, “Ừ.”

“Không phải là em… đối với anh… động tình…” Cô thở hổn hển gắng sức nói chuyện, giọng nói run run, “Là do em… Thích anh…”

Nước mắt thấm đẫm khuôn mặt cô, khóe mắt toàn là nước, đôi môi bị hôn đến sưng đỏ, mà từng câu từng chữ nói với anh lại cực kỳ nghiêm túc.

“Rất thích, rất thích anh.”

Anh lại cúi đầu hôn cô, giọng nói mơ hồ thoát ra khỏi đầu môi.

“Anh biết.”

Tưởng Uyển mệt mỏi chìm vào giấc ngủ.

Văn Tẫn xuống lầu xem thực đơn, cho mỗi fans một ly đồ uống, còn tặng kèm một câu cảm ơn không có cảm xúc, cảnh tượng nghiêm túc lại vô cùng khôi hài.

Các fan một bên nắm lấy cơ hội chụp ảnh chung với anh, một bên hỏi vết móng tay trên cổ tay anh là do ai cào.

Văn Tẫn cúi đầu nhìn, lắc đầu nói, “Không thể nói, cô ấy sẽ tức giận.”

Một câu làm tất cả fans cười ầm lên.

Bốn giờ chiều còn một trận thi đấu, cuối cùng ban tổ chức sẽ trao thưởng cho các chiến đội tham gia cuộc thi.

Buổi chiều Văn Tẫn không đi.

Sau hai rưỡi Tưởng Uyển tỉnh lại, cô ăn chút gì đó, thay quần áo xong, Văn Tẫn lại đưa cô tới tham quan vườn trường đại học.

“Nếu cho anh một cơ hội lựa chọn lại, anh có học đại học không?” Tưởng Uyển đi dọc theo bóng cây trên đường nhỏ, trong tay cầm một que kem, vừa ăn vừa hỏi anh.

Trong tay Văn Tẫn cầm một chai nước, trên đầu đội mũ che đỉnh đầu, tóc mái dưới vành nón rất dài, che đi lông mày, chỉ lộ ra một đôi mắt như sơn mài.

Anh khẽ nâng cằm, nhìn về phía trước, giọng nói vô cùng trầm thấp, “Sẽ không.”

Tưởng Uyển ngẩng đầu nhìn mặt hồ, hoàn cảnh vườn trường rất tốt, mặt đất sạch sẽ ngăn nắp, cây xanh rợp bóng, gió từ mặt hồ thổi tới mang theo hơi thở mát mẻ của ngày hè.

“Rất kỳ quái.” Cô đi đến dưới cây liễu, nhẹ nhàng vuốt ve cành liễu nói, “Cho tới nay, em vô cùng khát khao học đại học, nằm mơ cũng muốn đến đại học nhìn một cái.”

“Có lẽ đây chính là chấp niệm trong lòng.” Cô buông cành liễu trong tay ra, cười xoay người, “Bây giờ em được thấy rồi, trong lòng rất nhẹ nhàng, giống như hoàn thành được một việc lớn khó lường.”

“Em muốn vào đại học?” Văn Tẫn hỏi.

“Không muốn.” Tưởng Uyển ném kem đã ăn xong vào thùng rác, lấy khăn giấy ướt xoa xoa tay, “Tuy rằng có chút tiếc nuối, nhưng em thấy hiện tại rất tốt, nếu em đọc đại học, khả năng sẽ có một cuộc sống khác, cũng có thể sẽ gặp được… Một người bạn trai rất kém cỏi, có lẽ sẽ mâu thuẫn cãi nhau với bạn bè, cũng có thể cả ngày cúi đầu đọc sách, đến khi tốt nghiệp vẫn không tìm được bạn trai, học cũng là một công việc, mỗi ngày phải sống dưới áp lực cực kỳ lớn…”

Bình luận (0)

Để lại bình luận