Chương 62

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 62

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Di động khởi động máy xong.

Điện thoại lại gọi tới một lần nữa.

Văn Tẫn ấn nghe.

“Tưởng Uyển, mày đủ lông đủ cánh rồi đúng không? Nghe thấy giọng tao còn dám tắt điện thoại là có ý gì? Nổi tiếng rồi không nhận ra tao nữa? Tao nói cho mày biết, mày là do tao và mẹ mày cực khổ nuôi lớn, cho mày đọc sách đã tiêu không ít tiền, hiện tại mày nổi tiếng rồi, có tiền, được lên TV, có phải nên quay về báo ơn cho tao hay không? Nếu không phải em trai mày nói xem phát sóng trực tiếp nhìn thấy mày, tao cũng không biết bây giờ mày lại hot như vậy, như thế nào? Ra tù cũng không nói cho tao một tiếng, chuẩn bị làm bạch nhãn lang, trở mặt không nhận người phải không?”

Tưởng Uyển nhớ đến ngày hôm qua đi Thượng Hải tham gia trận thi đấu cùng Văn Tẫn, có lẽ bị camera phát sóng trực tiếp quay tới mặt, cho nên bị bọn họ thấy được.

Văn Tẫn nói với đầu bên kia điện thoại, “Báo ơn như thế nào?”

Đầu điện thoại bên kia dừng lại một chút, “Cậu là ai? Tưởng Uyển đâu?”

“Báo ơn như thế nào?” Văn Tẫn hỏi lại lần nữa.

“Rốt cuộc cậu là ai?” Tưởng Khoan Vượng hỏi.

“Nghĩ kỹ muốn cái gì thì gọi lại.” Văn Tẫn tắt điện thoại.

Tưởng Uyển không hiểu nhìn anh, “Anh muốn làm gì?”

Điện thoại lại vang lên, Văn Tẫn đợi một hồi, mới tiếp máy.

Tưởng Khoan Vượng trực tiếp nói, “Tôi muốn 300 vạn.”

Tưởng Uyển tức giận hét to vào điện thoại, “Ông nằm mơ đi!”

Văn Tẫn lại nói vào điện thoại, “Được, nhắn địa chỉ qua đây.”

Tưởng Uyển kéo cánh tay anh, nước mắt rào rạt rơi xuống, giọng nói nghẹn ngào, “Anh đừng cho bọn họ tiền, em không nợ bọn họ, anh đừng đi…”

Cô khóc đến bất lực lại tủi thân, giống như giây phút năm đó bị đưa đến trại giam.

Không có ai đưa tay kéo cô một lại, không ai chạy tới ôm lấy cô, nói với cô không có việc gì, chúng ta về nhà thôi, cô chỉ có thể một mình rúc người vào trong góc, khóc thở hổn hển.

Văn Tẫn ôm cô, giọng nói rất trầm.

“Anh sẽ không để bất luận kẻ nào làm tổn thương em thêm một lần nữa.”

“Mặc kệ là thân thể hay tinh thần.”

Bốn giờ chiều, Văn Tẫn xách theo hai chiếc balô màu trắng, bắt taxi tới địa chỉ mà Tưởng Khoan Vượng gửi đến.

Nhà ở bản địa của Tưởng Khoan Vượng, cách Văn Tẫn đi xe chưa đến nửa giờ.

Văn Tẫn xuống xe ở đoạn ngã tư, thấy một người đàn ông trung niên đang ngồi xổm hút thuốc, cách thùng rác chưa đến 1m, ông ta mặc đồ lao động bụi bặm, mặt đẫm mồ hôi.

Văn Tẫn nhìn chằm chằm ông ta.

Còn người đàn ông kia thì nhìn chằm chằm balô của anh.

Chỉ liếc mắt một cái, anh đã xác định người này là ba của Tưởng Uyển — Tưởng Khoan Vượng.

Văn Tẫn ném ba lô trên mặt đất, cách một khoảng nói với ông ta, “Tưởng Uyển gánh tội thay người ta ngồi tù chín năm, sau khi ra ngoài, cuộc gọi đầu tiên ông gọi lại là đòi cô ấy 300 vạn.”

Đôi mắt Tưởng Khoan Vượng nhìn chằm chằm ba lô bị anh ném trên mặt đất, trong miệng vô vị nói, “Thời gian chín năm nháy mắt là qua, không phải bây giờ nó được thả rồi à, hơn nữa, hiện tại còn tìm được công việc tốt, làm chủ kênh, lại là bạn gái cậu, đúng không? Nghe nói hai người luôn ở chung, con gái tôi nuôi lớn như thế, cũng bị cậu ngủ qua lâu rồi, đòi cậu chút tiền cũng không có gì to tát.”

Mặt Văn Tẫn không cảm xúc nhìn ông ta.

Tưởng Khoan Vượng bị ánh mắt của anh dọa sợ, không nhịn được đi tới hỏi, “Có mang tiền đến không?”

Văn Tẫn rủ mắt nhìn dưới chân.

Tưởng Khoan Vượng nhìn ba lô căng phồng, nuốt nước miếng, “Tôi kiểm tra trước.”

“Tôi muốn biết, trước kia Tưởng Uyển gánh tội cho ai.” Giọng nói của Văn Tẫn lớn hơn.

Đôi mắt Tưởng Khoan Vượng nhìn chằm chằm chiếc ba lô dưới chân anh, nghe vậy không cần nghĩ ngợi nói, “Nó không nói cho cậu? Là bạn học của nó, con gái của Lý Thành Học, tên là Lý Hâm Nhụy gì đó.”

“Ông nhận của bọn họ bao nhiêu tiền?” Văn Tẫn hỏi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận