Chương 19

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 19

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Qua một lúc khá lâu, khi biết cơ miệng cô đã dần thấm mệt, người đàn ông đặt tay lên đỉnh đầu cô, liên tục ấn nhẹ theo nhịp lên xuống nhịp nhàng.
Lục Hiểu Dư bị hắn điều khiển, hai mắt bất ngờ mở to hết cỡ. Mỗi cái nhấn của hắn đều khiến thứ kia tiến sâu hơn vào trong cổ họng cô. Đau điếng đến tận óc.
“Ưm… ưm!!!” Cô ra sức đấm vào người hắn, cầu mong người đàn ông này rủ lòng thương xót mà buông tha. Nhưng cô càng chống cự, càng khiến hắn tăng thêm lực đạo.
“Chịu đựng thêm một chút nữa thôi.” Tống Ngụy ngửa đầu ra sau, cổ họng phát ra những âm thanh khàn đục đầy thỏa mãn. Thân dưới hắn nhấc lên, thuận tay ấn đầu cô sâu xuống tận gốc rễ.
Một dòng dịch nhầy ấm nóng, đặc sệt chảy vào trong khoang miệng. Lục Hiểu Dư cố gắng thoát khỏi thứ đáng sợ kia. Hai mắt cô ngấn lệ, đục ngầu nhìn hắn đầy oán hận.
Tống Ngụy không những không hề hoảng sợ, ngược lại còn lạnh lùng nhìn cô, ra lệnh: “Nuốt xuống.”
“…”
“Tôi bảo cô nuốt xuống.” Giọng hắn không chút khoan nhượng.
Lục Hiểu Dư cắn răng nuốt thứ tinh dịch đặc quánh kia xuống bụng. Một cảm giác nhờn nhợn, khó chịu khiến cô bật người bỏ chạy. Nhưng còn chưa đi được bao nhiêu bước, đã vội khuỵu người xuống đất nôn khan dữ dội.
Người đàn ông đứng nhìn cảnh tượng cô gái nhỏ chật vật nôn thốc nôn tháo, trong lòng bất chợt dâng lên một cảm giác nhói đau khó tả. Khoảnh khắc ánh mắt uất phẫn kia nhìn hắn, hắn biết mình đã đi quá giới hạn chịu đựng của bản thân rồi.
Lần đầu tiên trong đời, hắn cảm thấy hối hận vì những chuyện mình đã gây ra.
Tống Ngụy vội rót một ly nước lọc, chậm rãi bước đến bên cạnh cô gái nhỏ.
“Uống đi…” Giọng hắn có chút vụng về.
“Không cần…” Cô yếu ớt từ chối, lại cảm thấy bụng dưới quặn lên từng hồi đau đớn. Gương mặt cô càng thêm tái nhợt.
Chưa bao giờ cô thấy bản thân mình thảm hại đến nhường này. À không, cuộc đời cô vốn dĩ đã là một phần của sự thảm hại rồi.
Đôi mày kiếm của người đàn ông nhíu chặt lại. Hắn tức giận, nhưng không thể làm gì được. Hắn uống vào một ngụm nước lớn, bàn tay to lớn bóp chặt lấy miệng cô, ép cô phải há ra tiếp nhận.
Hắn đưa từng ngụm nước vào miệng Lục Hiểu Dư, giúp cô tráng sạch vị tanh tưởi trong khoang miệng. Rõ ràng hắn chỉ muốn trêu ghẹo cô đôi chút, nào ngờ mọi chuyện lại thành ra thế này.
Tống Ngụy bế bổng cô gái nhỏ lên tay, nhẹ nhàng đặt cô nằm ngay ngắn trên giường. Hắn không nói thêm câu nào, lập tức rời khỏi phòng ngủ.
Lục Hiểu Dư nghĩ rằng hắn đã ra ngoài ngủ, mới yên tâm nhắm mắt lại. Nào ngờ chưa đầy năm phút sau, đã nghe thấy tiếng cửa phòng mở ra. Cô cũng không buồn bận tâm, vẫn nhắm mắt nằm yên đó. Cô bây giờ chẳng khác nào một con rối trong tay hắn, dù có cố gắng vùng vẫy đến đâu cũng chỉ là vô vọng. Thà rằng cứ mặc kệ hắn muốn làm gì thì làm.
Người đàn ông len lén chui vào trong chăn ấm, tùy tiện đặt chiếc túi giữ nhiệt lên bụng cô. Lại sợ cô nghĩ mình làm điều xằng bậy, liền cất giọng giải thích, giọng điệu có phần ngượng ngùng: “Nghe nói chườm nóng sẽ giúp phụ nữ giảm đau khi tới kỳ.”
“…” Cô im lặng không nói, cũng không có ý định từ chối lòng tốt hiếm hoi của hắn. Dù gì thì đây cũng là thứ cô đang cần, vứt đi chỉ tổ thiệt thân.
Tống Ngụy thấy mi tâm đang nhíu chặt của cô gái nhỏ dần giãn ra đôi chút, đoán chừng cơn đau trong người đã dịu đi vài phần. Hắn mới nhẹ giọng nhắc nhở:
“Đừng ngủ say quá. Nằm nghỉ một lát rồi dậy ăn chút gì đó.”
Tống Ngụy ngồi làm việc nhưng tâm trí vẫn luôn để ý đến người bên cạnh. Thỉnh thoảng nghe thấy tiếng rên khe khẽ từ cô, hắn liền lập tức ngừng tay quay sang nhìn. Thấy mi tâm cô vô thức nhíu lại vì đau, hắn không kìm được mà đưa tay ra thay cô xoa nhẹ vùng bụng dưới.
Thao tác tay của hắn rất thuần thục, dường như đã từng làm qua chuyện này rồi. Quả thật là hắn đã từng làm qua rồi, vào khoảng hai năm trước, hắn cũng dùng chính phương pháp mát xa này để làm dịu cơn đau bụng kinh cho cô.
Ngẫm lại thì từ hai năm trước đến hai năm nay, người phụ nữ mà hắn có thể giữ lại bên mình, cũng chỉ có duy nhất người phụ nữ họ Lục này.
Lục Hiểu Dư đang lim dim ngủ, cảm giác có thứ gì đó ấm áp đang di chuyển trên bụng mình, cô mơ màng mở mắt ra nhìn.
Nhìn thấy người đàn ông kia đang ngang nhiên sờ soạng da thịt mình, cô liền lạnh giọng cất tiếng: “Ngài Tống đúng là có máu dê. Đến lúc tôi ngủ cũng không được yên với ngài.”
“Tôi tưởng cô Lục đây là người đoan trang đạo mạo, hóa ra cũng biết chấp nhặt với thú nhân.” Hắn đáp trả, giọng điệu không kém phần châm chọc.
“Loại người như ngài không chấp nhặt không được.” Cô lạnh giọng, dứt khoát kéo tay hắn ra khỏi bụng mình: “Ngài Tống, xin ngài giữ chút liêm sỉ!”
Tống Ngụy nhếch mày cười khẩy, đưa bàn tay vừa bị cô hất ra lên mũi ngửi một cái. Dáng vẻ cợt nhả, nửa đùa nửa thật: “Đã không phải thú hai chân, tôi cần liêm sỉ làm quái gì?”
Người đàn ông được đà lấn tới, cúi người xuống cướp đoạt đôi môi anh đào của cô. Quả nhiên, không thể không trêu chọc được.
Bị hắn ngang nhiên gặm nhấm môi mình, Lục Hiểu Dư tức giận đẩy hắn ra. Lớn tiếng quát: “Anh bị điên à?”
“Cô Lục mắng người rất hay, biểu cảm gương mặt cũng rất đỉnh. Tôi rất thích!” Hắn đáp, giọng điệu thản nhiên.
“Ngài Tống, da mặt của ngài được đúc bằng bê tông cốt thép hay sao vậy?” Cô hỏi, giọng đầy mỉa mai.
Bê tông cốt thép?
“Ha… Ha ha…” Tống Ngụy bật cười thành tiếng. Người đàn ông luôn được mệnh danh là tảng băng di động với lòng tự tôn cao ngất trời như hắn, vậy mà lại có ngày bị người ta coi là đồ mặt dày vô liêm sỉ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận