Chương 22

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 22

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Ngài Tống thấy lời tôi nói chí phải chứ?”
Tống Ngụy im lặng không đáp, hồi lâu mới lạnh lùng buông ra mấy chữ rồi xoay người rời đi.
“Mặc kệ cô ta.”
Lục Hiểu Dư nghe được câu trả lời vừa ý, liền quay mặt ra nhìn dì Mai. Khẽ cười: “Bây giờ tôi có thể phụ dì một tay được rồi chứ?”
“À, được.” Dì Mai gượng gạo đáp lại. Cả đời bà chưa từng thấy ai lại muốn lao đầu vào rửa chén như cô gái này, đúng là một cô gái kỳ lạ.
Lục Hiểu Dư đứng trước bồn rửa chén, tỉ mẩn rửa từng cái chén, cái bát. Nhìn sơ qua cũng biết là đồ đắt tiền, nếu rửa không kỹ lưỡng, lỡ làm vỡ thì cô không đủ tiền mà đền.
“Cô Lục dùng chút hoa quả tráng miệng không? Vừa rồi cô ăn không được nhiều, tiện thể uống thêm ly sữa cho chắc bụng.” Dì Mai ân cần hỏi.
Thấy dì Mai nhiệt tình như vậy, cô cũng không nỡ lòng từ chối, đành ngồi xuống bàn ăn vài miếng hoa quả.
Lúc này cô mới có dịp chiêm ngưỡng kỹ càng căn bếp rộng lớn này. Tuy chỉ là một gian bếp, nhưng diện tích lại rộng hơn căn nhà trọ cô đang ở gấp mấy lần. Đồ đạc trang trí trong nhà đều cầu kỳ, xa hoa, giá trị thế nào thì cô không dám định lượng, chỉ biết là chúng rất đắt đỏ. Thậm chí có thể là đồ cổ độc nhất vô nhị.
Người đàn ông đó rốt cuộc giàu có đến mức nào?
“Cô Lục, tiên sinh nhà tôi trông có vẻ hơi khó gần vậy thôi, nhưng thực chất con người ngài ấy rất tốt. Đối đãi với người làm chưa từng bạc đãi một ngày nào.” Dì Mai nhẹ giọng nói, như muốn xoa dịu ấn tượng không tốt của cô về hắn.
“… Mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh. Anh ta đối tốt với người khác, chưa chắc đã đối tốt với tôi.” Cô lau tay thật kỹ, rồi nói: “Dì Mai, chén bát tôi rửa xong rồi, tôi xin phép lên phòng trước. Chào dì!”
Dì Mai gật đầu, nhìn bóng lưng nhỏ nhắn của cô gái khuất dần sau cánh cửa, khẽ khàng lắc đầu thở dài. Người ngoài nhìn vào cũng biết là hắn có tình cảm với cô, nếu không đã chẳng chạy đôn chạy đáo ra ngoài mua mấy vật dụng cá nhân phục vụ cho kỳ kinh nguyệt của phụ nữ. Bà còn nhớ rất rõ, khoảnh khắc hắn ngại ngùng hỏi bà về mấy chuyện tế nhị đó, tuy biểu cảm vẫn lạnh lùng không đổi, nhưng giọng nói lại rất khẩn trương. Còn cẩn thận hỏi rõ đủ thứ chuyện liên quan.
Lần đầu tiên trong đời, bà thấy cậu chủ của mình đưa một cô gái về Bạch Viện, lại còn kỹ càng chăm sóc cho cô ấy như vậy.
Lục Hiểu Dư dựa vào trí nhớ mơ hồ, lần mò đến cửa thang máy. Người kia nói hắn là người tốt? Khốn kiếp, hắn ta tốt ở chỗ nào chứ?
Cô vì hắn mà suýt nữa mất mạng. Người đàn ông đó, dù có cho tiền cô cũng không muốn dây dưa vào nữa.
Quay trở về căn phòng ban nãy, mở cửa bước vào đã thấy hắn nằm sõng soài trên giường. Lục Hiểu Dư không nói không rằng, chỉ nhẹ thở dài một cái rồi nằm xuống khoảng trống bên cạnh. Không phải là cô thèm khát muốn trèo lên giường hắn, chẳng qua là cô không còn chỗ nào khác để ngủ, chỉ có thể mượn tạm một góc giường của hắn mà nằm thôi.
Tống Ngụy biết cô đã nằm xuống giường, nhưng hắn vẫn mặc kệ không quan tâm. Có điều tay chân hắn lại không biết điều, ngang nhiên bỏ qua những gì lý trí mách bảo, dang rộng vòng tay kéo đối phương vào lòng mình.
Lục Hiểu Dư bị hắn bất ngờ kéo vào lòng, tuy không phản kháng lại nhưng cũng chẳng hề tỏ ra đồng tình. Giọng cô lạnh lùng:
“Muốn làm gì?”
“Tôi lạnh.” Hắn đáp gọn lỏn.
“Ngài Tống đang lên cơn sảng à? Trời đang vào giữa hè, nóng muốn toát mồ hôi hột ra mà lạnh lẽo chỗ nào?” Cô mỉa mai.
Người đàn ông bình thản nâng cằm cô lên, trầm giọng hỏi: “Nói tôi nghe xem, cái miệng này do ai rèn giũa mà trở nên hỗn hào quá vậy?”
“Hiền quá sẽ bị ăn hiếp, nói thẳng ra là do anh.” Cô đáp trả không chút do dự.
Hắn cong môi cười khẩy, bàn tay to lớn vòng ra sau ôm trọn lấy thân thể nhỏ bé kia vào lòng.
“Dư Dư, cô nói xem trong vòng một tháng có đủ để làm con người ta rung động hay không?”
“Vạn sự tùy duyên.” Cô đáp, giọng điệu hờ hững.
“Nếu là cô thì sao?” Hắn hỏi tiếp, ánh mắt xoáy sâu vào đôi mắt cô.
Lục Hiểu Dư im lặng, cảm thấy lời lẽ của hắn có gì đó không ổn. Hắn nói vậy là có ý gì? Muốn cô yêu hắn chỉ trong vòng một tháng ngắn ngủi sao?
Nực cười!
“Ngài Tống, tôi có thể rung động với bất kỳ ai trên đời này. Chỉ có ngài là không thể, tuyệt đối không thể!” Cô nói, giọng điệu kiên quyết, ánh mắt không chút dao động.
Trời sáng, Lục Hiểu Dư bị những vệt nắng sớm chiếu vào mặt làm cho tỉnh giấc. Cô mơ màng mở mắt ra, đập vào mắt mình là một bờ ngực rắn rỏi quen thuộc. Thần hồn quay về xác, cô vội vàng ngồi bật dậy, ngỡ ngàng nhìn người đàn ông đang nằm bên cạnh. Cô vậy mà lại ôm hắn ngủ ngon lành cả đêm qua sao?
“Điên thật rồi!” Cô cau mày lẩm bẩm, định quay người bước xuống giường thì bị cánh tay rắn chắc của hắn chặn lại.
Lục Hiểu Dư nhìn cánh tay người đàn ông đang chắn ngang hông mình, khó chịu lên tiếng: “Bỏ ra.”
“Trời còn chưa sáng hẳn đã định đi đâu? Định chơi trò chuồn êm à?” Hắn hỏi, giọng điệu ngái ngủ nhưng vẫn đầy vẻ chiếm hữu.
Cô nhíu mày: “Chơi trò chuồn êm cái gì? Mới sáng sớm ra đã nói năng linh tinh?”
Người đàn ông không hề tức giận, ngược lại còn mặt dày nhích sát người về phía cô. Bàn tay không yên phận bắt đầu di chuyển vào bên trong áo ngủ của cô.
“Đêm qua ai đó hùng hồn tuyên bố có chết cũng không thèm ôm tôi, vậy mà mới nhắm mắt chưa được bao lâu đã ôm chặt lấy tôi không chịu rời. Không những chiếm hết tiện nghi của tôi, lại còn ngang nhiên lấy tay tôi làm gối đầu. Tê chết đi được!” Hắn nói, giọng điệu đầy vẻ trách móc nhưng ánh mắt lại lấp lánh ý cười.
Sắc mặt cô dần chuyển sang màu đỏ ửng, hận không thể đào một cái hố để chui xuống cho đỡ xấu hổ. Đêm qua cô rõ ràng đã cố tình nằm sát ra mép giường, cớ sao bây giờ lại thành ra cái tình thế quái gở này chứ?

Bình luận (0)

Để lại bình luận