Chương 23

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 23

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Vu khống! Nhất định là hắn đang vu khống cô!
Tống Ngụy thấy cô im lặng không lên tiếng, liền được đà làm tới. Hắn rướn người về phía trước, ép cô ngã xuống giường, dùng cơ thể cường tráng của mình trấn áp cô ở dưới thân.
“Đồ điên! Anh làm trò gì vậy? Buông ra, buông tôi ra đồ khốn!” Cô hét lên, ra sức chống cự.
“Cái miệng nhỏ này của cô Lục mắng người quả thật không tệ. Tống Ngụy tôi còn tưởng mình đang nghe ai đó hát ca đấy.” Hắn nhích bàn tay lên phía trên, vừa hay chạm phải đôi gò bồng mềm mại, liền ra sức vọc vò xoa nắn. Bạc môi nhếch lên thành một nụ cười đầy châm chọc: “Quả nhiên là bầu ngực của minh tinh, sờ vào cảm giác rất thích thú. Vừa mềm mại vừa đầm tay, thật sự rất… sướng!”
Lục Hiểu Dư đỏ mặt tía tai, đầu óc còn đang lùng bùng vì tức giận. Có điều cô còn chưa kịp đẩy hắn ra, đã bị hắn chế ngự, cướp đoạt đôi môi một cách thô bạo.
Cô khép chặt miệng lại, nhất quyết không cho người kia đưa lưỡi tiến vào bên trong. Cô chỉ mới vào nghề diễn viên chưa được tám tháng, đóng vỏn vẹn có hai bộ phim truyền hình. Tuyến nhân vật phụ thường không có nhiều đất diễn, vậy nên số cảnh hôn cô thực hiện chỉ đếm được trên đầu ngón tay. Vậy mà hắn lại ngang nhiên hết lần này đến lần khác… hôn cô còn nhiều hơn cả số cảnh cô phải diễn trên phim…
Bị cô siết chặt cơ miệng, hắn dùng sức mấy cũng không thể cạy mở được hàm răng cô ra. Gương mặt người đàn ông hiện lên vài tia thâm trầm, ánh mắt sắc lạnh nhìn thẳng vào đôi mắt đang trợn tròn của cô. Hắn ra lệnh, giọng điệu không chút khoan nhượng: “Mở ra!”
“Không mở!” Cô kiên quyết cự tuyệt.
“Tôi lệnh cho cô mở ra.” Giọng hắn trở nên lạnh lẽo hơn.
Thấy gương mặt hắn đen kịt lại vì tức giận, Lục Hiểu Dư như hổ mọc thêm cánh. Cô được nước làm tới: “Tôi đã nói là tôi không mở… ử… ưm!!!”
Khốn kiếp! Dính bẫy rồi! Cô bị lừa rồi!
Tống Ngụy nhân lúc cô vừa mở miệng ra để phản bác, đã vội vàng đưa lưỡi vào bên trong càn quấy. Hắn còn nhiệt tình mò mẫm đôi gò bồng mềm mại của cô. Đúng là mê luyến không thể nào dứt ra được.
Lục Hiểu Dư ra sức muốn phản kháng, nhưng lại bị hắn thô bạo rút cạn hết sinh lực, chỉ đành bất lực thả lỏng buông xuôi, tay chân trở nên bủn rủn. Đến khi hơi thở bị người kia bào mòn không còn lại bao nhiêu, cô mới lọ mọ cựa quậy phản ứng lại.
Hai tay cô bị hắn giữ chặt, vùng vẫy đến mấy cũng không thể nào thay đổi được tình thế. Cô vô thức cong chân lên, vừa hay chạm phải nơi không nên chạm tới.
“…” Sắc mặt cô cứng đờ lại, hoảng loạn không dám đối diện với ánh mắt đáng sợ của hắn. Thứ ánh mắt sắc lạnh như muốn ăn tươi nuốt sống cô…
Của hắn… cứng, cứng lên rồi…
“Thấy thế nào? Của tôi có to không?” Hắn hỏi, giọng điệu đầy vẻ tự mãn.
“Đ-Điên! Cái đồ điên nhà anh mau tránh ra!” Cô lắp bắp, cố gắng đẩy hắn ra.
Người đàn ông không những không hề quan tâm, ngược lại còn vô sỉ làm tới. Tống Ngụy đặt niềm kiêu hãnh đang cương cứng của mình lên chân cô, cọ lấy cọ để một cách đầy khiêu khích.
“Thân thể cô Lục đúng là đáng giá ngàn vàng. Đến cả cái đầu gối cũng có thể làm người ta sướng rơn lên được.” Hắn nói, giọng điệu đầy vẻ trêu chọc.
Lục Hiểu Dư nổi đóa, đỉnh đầu như muốn bốc khói lên vì tức giận. Cái tên khốn khiếp không biết ngượng mồm này!
Cô ra sức đánh vào lồng ngực rắn chắc của hắn, còn tiện thể nâng chân lên đập mạnh vào nơi chết tiệt kia: “Động dục thì đi ra chỗ khác mà động, đừng có động chạm trước mặt tôi.”
Tống Ngụy bị cô đá trúng chỗ hiểm, không nhịn được mà đau đớn kêu lên một tiếng. Rất nhanh, biểu cảm gương mặt hắn chuyển dần sang màu u ám, hắn giận dữ nhìn cô: “Lục Hiểu Dư, cô muốn chết à?”
“Có chết cũng không chết trước mặt anh. Khốn kiếp, mau cút ra cho tôi!” Cô hét lên, không còn chút sợ hãi.
Mi tâm người đàn ông nhíu chặt lại, hắn nhanh chóng ghì chặt hai chân cô, không cho cô có cơ hội động thủ thêm lần nữa. Giọng hắn nửa đùa nửa thật:
“Dư Dư à, nghịch ngợm thì cũng phải biết chừng mực một chút. Đôi quý tử này mà bị em làm cho dập nát thì sau này lấy ai làm cho em sung sướng đây?”
“Vắng mợ thì chợ vẫn đông, không có anh thì sẽ có người khác. Trên đời này thiếu gì đàn ông có thể làm tôi sung sướng?” Cô đáp trả không chút nể nang.
Cô ra sức giãy giụa: “Tên khốn nhà anh, mau buông tôi ra!”
Nghe được câu trả lời không vừa ý, vệt đen trên gương mặt hắn chỉ có tăng lên chứ không hề giảm đi. Cô gái này vậy mà dám nói vắng hắn thì chợ vẫn đông sao?
Trên đời này làm quái gì có tên khốn nào hoàn hảo như hắn chứ?
“Cô Lục, Tống Ngụy tôi còn chưa chơi chán, cô nghĩ mình đủ bản lĩnh để đi tìm tên đàn ông khác sao?” Hắn hỏi, giọng điệu đầy vẻ khinh thường.
Cô trừng mắt nhìn hắn: “Đủ bản lĩnh hay không, chưa thử thì chưa biết được.”
Tống Ngụy càng lúc càng điên tiết, muốn lột sạch chiếc quần lót mỏng manh của cô ra để trút giận. Nhưng lại nhớ đến cảnh tượng ngày hôm qua, đành đay nghiến trong lòng mà không thể làm gì được.
Lục Hiểu Dư thấy hắn tức tối nhưng không làm gì được mình, tâm trạng trong lòng đột nhiên trở nên vui vẻ lạ thường. Vừa lòng hả dạ cô lắm.
Ý cười trong mắt cô chợt tắt ngấm, cô ngờ vực nhìn hắn: “Anh… anh làm trò gì vậy?”
“Loại phụ nữ như cô, không dạy dỗ lại thì không được.” Hắn nói, giọng điệu lạnh lùng.
“Anh đừng quên tôi đang tới kỳ đấy. Nếu muốn vùi đầu vào bể máu thì cứ việc tiến vào.” Cô mạnh miệng thách thức. Cô không tin hắn lại cầm thú đến độ cô đang trong kỳ kinh nguyệt mà vẫn muốn làm tình.
“Vừa hay tôi cũng muốn nếm thử cảm giác tắm mình trong biển máu xem sao. Cảm ơn cô Lục đã có lòng mời gọi, tôi hứa sẽ ăn thật ngon miệng.” Tống Ngụy nhận được lời thách thức, bạc môi hắn đắc ý giương cao.
Lục Hiểu Dư, cô chọc nhầm người rồi!
“Điên… Đồ điên… Anh làm trò gì vậy!!!” Lục Hiểu Dư kinh hãi tột độ, nhìn cái thứ tồng ngồng kia đang liên tục cọ xát vào bắp chân mình một cách đầy thô bạo.
Hắn, hắn dám dùng chân cô để tự thỏa mãn sao?

Bình luận (0)

Để lại bình luận