Chương 25

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 25

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hắn không thể tin được, cô lại nhanh chóng hôn mình đến như vậy. Trong lòng hắn đột nhiên dâng lên một cảm giác… có chút khẩn trương lạ thường, khác hẳn với mọi ngày.
Lục Hiểu Dư kiễng chân lên, hôn nhẹ lên má hắn một cái. Hôn xong, cô liền dùng mu bàn tay lau sơ qua môi mình. Giọng nói không mặn không nhạt: “Như vậy đã được chưa?”
“Được ở chỗ nào? Cô đã hôn tôi đâu?” Hắn tỏ vẻ không hài lòng.
“Vu khống vừa thôi! Tôi vừa mới hôn anh xong còn gì?” Cô nhíu mày phản bác.
“Tôi bảo cô hôn môi, không phải bảo cô lướt môi qua má.” Người đàn ông đẩy ngã cô xuống giường, còn không để cô gái nhỏ kịp phản ứng, đã nhiệt liệt gặm nhấm đôi môi mềm mại của cô.
Không thể phủ nhận được, đôi môi này của cô thật sự có sức gây nghiện đối với hắn. Vừa mềm mại lại vừa ngọt ngào, khiến cho toàn bộ tế bào trong cơ thể hắn như sôi sục lên vì ham muốn.
Lần đầu tiên trong đời, Tống Ngụy hắn lại có lòng khao khát một người đến như vậy.
Lục Hiểu Dư, cô gái này nhất định phải thuộc về hắn. Không chỉ là một tháng ngắn ngủi này, hắn muốn cô vĩnh viễn thuộc về mình.
“Hôn như thế này mới gọi là hôn. Biết chưa hả?” Hắn rời môi cô, giọng nói trầm thấp mang theo ý dạy dỗ.
“Hôn có nhiều loại, nhiều kiểu khác nhau, không phải cứ nuốt lưỡi nhau mới gọi là hôn.” Cô đáp trả lạnh lùng, còn nói thêm: “Tránh ra! Tôi muốn đi tắm.”
Tống Ngụy chỉ nghe chứ không đáp lại. Hắn trở mình nằm xuống giường, lực tay không mạnh nhưng vẫn đủ để giữ chặt cô vào trong lòng. Đôi mắt sắc lạnh của hắn chậm rãi khép lại, nhịp thở cũng dần trở nên đều đặn hơn.
“Đúng là không phải cứ nuốt lưỡi nhau mới gọi là hôn. Nhưng nếu không nuốt lưỡi, thì chắc chắn đó không phải là hôn.” Hắn lẩm bẩm, giọng điệu đầy ẩn ý.
… Cái tên điên này!
“Ngủ thêm một chút nữa đi. Đợi người hầu chuẩn bị đồ cho cô xong rồi hẵng đi tắm cũng không muộn.” Bạc môi hắn thoáng cong lên thành một nụ cười nhẹ. Hắn biết mình vừa chọc phải con thú dữ rồi, nếu không biết đường mà dỗ dành, chắc chắn sẽ bị cô cắn cho tơi tả mất.
Lục Hiểu Dư nghe đến chuyện người hầu đã chuẩn bị đồ cho mình, liền không khỏi bất ngờ quay đầu lại nhìn hắn. Rõ ràng căn phòng này ngoài hắn và cô ra, làm gì còn có sự xuất hiện của người nào khác nữa?
“Không phải ở đây.” Hắn nói, như đọc được suy nghĩ của cô.
“Cái gì mà không phải ở đây?” Cô khó hiểu hỏi lại.
“Phòng ngủ của tôi không phải ở đây. Chỗ này chỉ là phòng làm việc thôi.” Hắn giải thích, giọng điệu thản nhiên.
Lục Hiểu Dư không nói gì thêm, chỉ “à” một tiếng cho qua chuyện. Hóa ra đây chỉ là phòng làm việc của hắn, thảo nào trong phòng lại bày biện nhiều tủ sách đến thế kia. Hẳn là hắn chăm chỉ đọc sách lắm, còn đặt hẳn một cái giường lớn ở đây để tiện bề ngủ lại khi cần.
“Phòng ngủ của tôi khá lớn, so với căn phòng này thì phải rộng gấp hai lần. Giường ngủ cũng lớn hơn nhiều, lúc ngủ có cựa mình cũng không sợ bị té xuống đất. Bồn tắm cũng rất rộng rãi, đủ chỗ cho hai người tắm cùng nhau một cách thoải mái. Phòng cách âm cũng khá tốt, cho dù có la hét lớn đến cách mấy thì người bên ngoài cũng khó lòng mà nghe thấy được.” Hắn nói, giọng điệu đầy ẩn ý.
Cô nhíu mày: “Đồ điên, anh nói với tôi mấy cái này để làm gì?”
“Nói để cho cô sau này đỡ phải ái ngại.” Hắn chậm rãi đưa miệng lại gần sát vành tai cô, nhỏ giọng thì thầm đầy mê hoặc: “Lúc chúng ta làm tình, em có thể la lớn hơn một chút.”
“Anh!” Lục Hiểu Dư đỏ mặt tía tai, liên tục đánh mạnh vào lồng ngực rắn chắc của người đàn ông: “Điên, cái đồ điên nhà anh!”
Tống Ngụy chỉ cười mà không nói gì thêm. Đôi lúc chọc cho cô nổi điên lên cũng không đến nỗi tệ. Vừa rồi bị cô dùng gối tấn công tới tấp, hắn cũng không hề cảm thấy khó chịu chút nào, ngược lại còn cảm thấy rất vui vẻ.
Hắn dúi đầu cô vào lòng mình, bàn tay to lớn nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc mềm mượt của cô.
“Quấy nháo như vậy đủ rồi, ngủ thêm một chút nữa đi.” Giọng hắn trở nên dịu dàng lạ thường.
Lục Hiểu Dư cũng không rảnh để cùng hắn đôi co thêm nữa, dù sao thì cô cũng không thể nào chống đối lại được hắn. Thay vào đó, nằm nghỉ ngơi thêm một lát có lẽ còn có ích hơn nhiều.
Cũng không rõ là đã trôi qua bao nhiêu giờ đồng hồ, đợi đến khi cô tỉnh dậy lần nữa, đã thấy bản thân mình đang nằm trên một chiếc giường lớn xa lạ. Chiếc giường này, thậm chí còn lớn hơn cả chiếc giường ở căn phòng làm việc kia vài phần.
Lục Hiểu Dư đảo mắt nhìn quanh căn phòng rộng lớn, nhận thấy nội thất ở đây hoàn toàn khác hẳn căn phòng kia, lúc này cô mới thực sự nhận ra mình đã được đưa đến một gian phòng khác.
“Phòng ngủ” mà hắn nói lúc nãy… là ở đây sao? Trông nó có khác gì một căn nhà thu nhỏ không cơ chứ? Thậm chí còn rộng lớn hơn cả cái nhà mà cô đang thuê ở hiện tại…
Tống Ngụy bước ra từ phòng thay đồ lớn, một tay cầm khăn bông lau mái tóc còn ướt, tay còn lại cầm vài món đồ dành cho phụ nữ.
Thấy cô gái nhỏ đang ngơ ngác nhìn mình, hắn liền thuận miệng hỏi: “Dậy rồi à?”
“Không thấy sao còn hỏi?” Cô đáp trả cộc lốc, còn nhíu mày tỏ thái độ khó chịu: “Hỏi thừa.”
Người đàn ông không những không hề tức giận, ngược lại còn nhàn nhạt nở một nụ cười. Hắn tiến lại gần chỗ cô, đặt mấy món đồ trên tay mình xuống chiếc giường lớn. Khóe môi hắn khẽ giương cao:
“Cô Lục bên ngoài đối đãi với mọi người đều luôn giữ một bộ mặt ôn hòa, điềm đạm, khóe miệng lúc nào cũng nở nụ cười không sót một giây phút nào. Vậy mà đối với tôi lại luôn đanh đá, chua ngoa. Cô không thấy bản thân mình phân biệt đối xử quá đáng lắm hay sao?”
Nét mặt cô vẫn không hề thay đổi, thậm chí còn trở nên hời hợt hơn: “Vì anh xứng đáng được nhận sự đối xử đó.”
“Không sao cả, trở thành một ngoại lệ đặc biệt của cô Lục đây, tôi mừng còn không kịp nữa là.” Hắn đáp lại không chút nao núng.
“Đồ mặt dày!” Cô lẩm bẩm, giọng điệu đầy vẻ khinh bỉ.
“Cô Lục quá khen rồi.” Hắn đáp lại tỉnh bơ.
Mi tâm cô khẽ nhíu lại, cảm thấy tên đàn ông trước mặt mình quá đỗi ấu trĩ, cô đành không thèm chấp nhặt thêm nữa mà ôm đồ rời đi. Nhưng chân cô còn chưa kịp bước được ba bước, đã cứng khựng lại như tượng đá.
Lục Hiểu Dư cầm chiếc áo ngực trên tay lên nhìn kỹ lại, thấy cỡ áo vừa vặn với kích cỡ mình hay mặc, gương mặt cô càng lúc càng đỏ bừng lên vì ngượng ngùng.
“Cô Lục thấy tôi chu đáo chứ? Đến cả cỡ áo ngực của cô tôi cũng chuẩn bị một cách chu toàn.” Hắn nói, giọng điệu đầy vẻ tự mãn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận