Chương 12

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 12

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Cái Ôm Tái Ngộ
Nhưng những lời này nói ra thì quá tàn nhẫn.
Trong lúc Tuế Hòa đang miên man suy nghĩ, Cừ Chiêu đột nhiên hỏi: “Nụ hôn đầu của cậu là khi nào?”
Câu hỏi này còn khó trả lời hơn.
Thành thật trả lời nụ hôn đầu vẫn còn sẽ khiến bầu không khí trở nên ái muội khó xử, mà nói dối lại vi phạm quy tắc ban đầu của trò chơi.
Hơn nữa, Tuế Hòa gắng sức nhớ lại cũng chỉ nhớ được cái khung cảnh mờ ảo kia. Cô nhíu mày: “Tớ chọn mạo hiểm.”
Cừ Chiêu nghe được đáp án như mong muốn, hắn nhếch môi: “Ôm tớ.”
Tiếng nhạc như ngừng lại trong khoảnh khắc. Hai từ ấy lộ ra dưới ánh đèn mờ ảo, không có chỗ che giấu, rồi lại nhanh chóng bị nhấn chìm trong những đợt nhạc mới nổi lên, lặng lẽ giáng một nhát dao vô hình bên tai mỗi người.
Tuế Hòa: “…”
Mọi người ở đó đều nín thở.
Chung Vọng âm thầm quan sát Cừ Chiêu, lòng đầy nghi hoặc. Có phải Cừ Chiêu điên rồi không? Anh ta càng nghĩ càng phấn khích, có lẽ anh ta biết ai sẽ là người tóm được Cừ Chiêu rồi.
Mà Cừ Chiêu nói xong liền dang hai tay ra, “Ba năm không gặp, ôm một cái thì có sao?”
Một câu nói xoay chuyển tình thế bế tắc trở về điểm ban đầu.
Cũng quay về điểm ban đầu còn có Chung Vọng. Anh ta phát hiện mình chẳng bao giờ đoán được suy nghĩ của người thông minh.
Đây là điểm giống nhau giữa Cừ Chiêu và Tuế Hòa. Họ luôn có thể tùy tiện nói ra một câu khiến tim gan người khác cồn cào, sức hấp dẫn mạnh đến mức làm người ta không kìm được muốn khuất phục.
Tuế Hòa cười cười, đuôi mắt cong cong. Cô dang hai tay, cúi người ôm lấy Cừ Chiêu.
Mùi hương chanh thanh mát khoan khoái ập vào mặt. Mùi hương trên người hắn còn dễ chịu hơn cả gió mùa hè.
Quả nhiên không hề khó chịu như trong tưởng tượng. Tuế Hòa thầm thở phào nhẹ nhõm.
Cừ Chiêu rũ mắt. Ánh đèn rực rỡ lướt qua hàng mi dài, làm nổi bật lên nét cô đơn khó hiểu trên gương mặt hắn.
Đây là cái ôm thứ hai của hắn và Tuế Hòa.
Lần đầu tiên là lúc chia xa.
Lần thứ hai là khi gặp lại.
Mỗi một lần, hơi thở trên người Tuế Hòa đều làm Cừ Chiêu hưng phấn.
Đó là hương vị của con mồi hoàn hảo nhất.
Loại mùi hương này không liên quan đến tình yêu, nhưng lại khiến ngọn lửa ham muốn chinh phục bùng cháy mãnh liệt trong cơ thể hắn.
Hắn đã cho cô cơ hội, là tự cô quay lại.
Cho nên, Tuế Hòa, tuyệt đối đừng làm tôi thất vọng.
Cừ Chiêu buông lỏng vòng ôm, năm ngón tay khẽ nắm hờ, như thể vừa bắt được linh hồn của cô.
Lần đầu tiên Tuế Hòa uống rượu, là uống cùng Cừ Chiêu.
Năm ấy họ học lớp 10. Cừ Chiêu hẹn Tuế Hòa lên sân thượng khu dân cư nơi hắn ở, vào đúng ngày Quốc tế Thiếu nhi.
“Chỉ có hai chúng ta thôi à?” Tuế Hòa hỏi.
Cừ Chiêu nhìn cô, nói: “Chỉ hai chúng ta.”
Tuế Hòa vui vẻ gật đầu, “Được.”
Buổi tối, Tuế Hòa cùng Cừ Chiêu trốn tiết tự học, cầm theo mấy lon bia và một túi đồ ăn vặt lớn leo lên sân thượng.
Tháng Sáu, gió đêm khô ráo mát mẻ. Bụi bặm nhảy múa dưới ánh đèn vàng treo trên tường. Xung quanh không có tòa nhà nào che chắn, dường như chỉ cần giơ tay là có thể chạm tới trời sao xa xôi.
Sân thượng vắng tanh, chỉ có mấy giá sắt treo ga trải giường và vỏ chăn. Họ ngồi xếp bằng trên nền xi măng, ngửa đầu ngắm những vì sao lấp lánh trên bầu trời đêm.
Tuế Hòa không sợ bẩn, hai tay chống ra sau, ngả người nhìn trời, “Sao không thấy mặt trăng nhỉ?”
Cừ Chiêu đặt một lon bia trước chân cô, “Bị mây che khuất rồi.”
Hắn nghĩ, ánh trăng dù sáng đến đâu cũng không thoát khỏi mây đen che phủ. Lòng người cũng vậy, dù sống ngay thẳng đến đâu cũng không ngăn được quỷ dữ xâm chiếm.
“Tuế Hòa, sau này cậu muốn làm gì?” Ngón tay Cừ Chiêu móc vào khoen bật nắp, dùng sức giật mạnh. Tiếng xì ga vang lên, mùi bia thoang thoảng nơi chóp mũi.
“Tớ á? Tớ muốn làm một con cá mặn, ăn không ngồi rồi.” Nói xong Tuế Hòa bật cười, cầm lấy lon bia, “Tớ chưa uống bia bao giờ.”
Kiếp trước cô thấy thứ bia này chẳng khác gì nước ngọt, nồng độ cồn cực thấp, lại chẳng có ga… Tuế Sơ không cho cô uống, chỉ cho phép cô uống chút rượu trái cây cho đỡ thèm.
“Thật là một lý tưởng vĩ đại.” Cừ Chiêu tự nhiên đổi lon bia trong tay mình cho Tuế Hòa, “Thử xem.”
Do dự nhấp một ngụm, khoảnh khắc ấy, ngũ quan trên mặt Tuế Hòa nhăn tít lại. Đắng, nhiều bọt, cổ họng cay xè. Cô thật sự không quen uống.
Hiếm khi thấy cô có vẻ đáng yêu như vậy. Cừ Chiêu bật cười thành tiếng. Hắn lại mở một lon bia khác, lắc lắc hai vòng trước mặt cô, rồi mặt không đổi sắc uống một ngụm lớn.
“Không khó uống sao?” Tuế Hòa nuốt nước bọt cũng cảm thấy vị chát đắng còn vương lại.
“Khó uống, cũng không khó uống.” Cừ Chiêu gập đầu gối, tay tùy ý gõ nhẹ, đầu ngón tay áp vào vỏ lon bia lạnh ngắt, khớp xương rõ ràng, xinh đẹp.
Hắn đối mặt với cô, “Thói quen còn mạnh hơn cả sở thích.”
Giọng Cừ Chiêu êm ái, như đang từng bước dẫn dụ. Dưới lớp mặt nạ dịu dàng là vẻ xấu xa đang tăng dần theo cấp số nhân… Hắn rất muốn nhìn thấy dáng vẻ Tuế Hòa say rượu.
Làm trò hề là tốt nhất, có thể xé tan tất cả lớp ngụy trang của cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận