Chương 13

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 13

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Men Say Tình Nồng

Làm trò hề là tốt nhất, có thể xé toạc mọi lớp vỏ bọc giả tạo của cô.

Tuế Hòa không nói gì, mắt nhìn đăm đăm vào lon bia, rồi ngoan ngoãn uống thêm một ngụm.

Quả nhiên, có lần đầu làm quen, lần này vị lạ của bia đã bớt gắt hơn.

“Đúng thật này.” Những ngụm sau càng dễ uống.

“Tiếp tục đi.” Cừ Chiêu lại cười nói, giọng đầy ẩn ý.

Uống hết một lon bia, Tuế Hòa ăn viên thạch trái cây, nhưng vẫn không át được cảm giác cồn cào trong dạ dày.

Đầu óc cô hơi quay cuồng, hai má ửng hồng. Nụ cười không còn vẻ xa cách mơ hồ thường ngày, mà trông có phần ngây ngô. “Ngày Quốc tế Thiếu nhi mà uống bia, có lỗi, có lỗi quá.”

Cừ Chiêu nhìn bộ dạng ấy của cô, biết cô say rồi.

Không hiểu sao, hắn đột nhiên không muốn nhìn thấy cô mất mặt nữa.

Hắn lấy lon bia rỗng khỏi tay cô, “Không uống nữa.”

Tuế Hòa ngơ ngác nhìn bàn tay trống trơn, lặp lại: “Không uống nữa.”

“Ừ, không.”

Tuế Hòa say nhưng rất ngoan, cũng rất im lặng. Cô khẽ cười, ôm lấy hai đầu gối gập lại, vùi mặt vào cánh tay, giọng rầu rĩ: “Bia là thứ tốt.”

Cừ Chiêu còn chưa kịp đáp, Tuế Hòa đã ngẩng mặt lên, đầu lệch khỏi gối, cô nhắm nghiền hai mắt, “Nhưng uống nhiều dễ buồn ngủ lắm .” Âm cuối kéo dài, nghe thật mềm mại.

“Tuế Hòa?”

Không ai đáp lại hắn.

Cừ Chiêu liếm môi, lại mở một lon bia khác, nhưng không uống.

Bia thì tốt đẹp gì chứ? Nó chẳng qua chỉ là công cụ thất bại mà hắn lợi dụng mà thôi.

Cừ Chiêu từ từ nghiêng người về phía Tuế Hòa, đôi môi dừng lại ngay sát gương mặt cô.

Đuôi mắt hắn thoáng thấy vầng trăng tròn vành vạnh vừa ló ra khỏi đám mây.

Quán bar càng về khuya càng sôi động. Tiếng nhạc đinh tai nhức óc, ngay cả nhịp tim cũng như đập theo điệu nhạc dồn dập. Sau khi Tuế Hòa từ nhà vệ sinh trở về, nghiêng đầu đã thấy Đao Đầu và Liên Kiều Kiều đang ghé tai thì thầm to nhỏ.

Không khí trong quán ngày càng nóng lên. Trò nói thật hay mạo hiểm không chơi được nữa, mọi người túm tụm lại chơi trò lắc xúc xắc uống rượu. Ngay cả Cừ Chiêu cũng không tránh khỏi uống vài ly.

Trừ cô ra, chỉ ăn dưa hấu mà đã phải đi vệ sinh hai lần.

Vừa ngồi xuống, Cừ Chiêu như có thần giao cách cảm, quay đầu lại: “Bụng khó chịu à?”

Tuế Hòa lắc đầu.

“Muốn uống chút rượu không?”

Tiếng reo hò ầm ĩ bên tai. Tuế Hòa đưa tay xoa vành tai đang ong ong khó chịu, ma xui quỷ khiến thế nào lại gật đầu.

Đây là lần thứ hai cô uống rượu.

Vẫn là uống cùng Cừ Chiêu.

Tửu lượng của Tuế Hòa vẫn y như năm đó, một chai là say.

Sau khi uống rượu cũng giống hệt năm đó, an an tĩnh tĩnh, chỉ biết cười ngây ngô.

Đến khi Liên Kiều Kiều nhìn sang, Tuế Hòa đã nhắm mắt dựa vào lưng ghế sofa ngủ thiếp đi.

“Cậu ấy sao thế?”

“Hơi say rồi.”

Thấy Cừ Chiêu định ôm Tuế Hòa đi, Liên Kiều Kiều theo bản năng ngăn lại, “Để… Để tớ đỡ cậu ấy đi cũng được?”

Cừ Chiêu nhướng mày, khom người ghé vào tai Tuế Hòa, “Tớ đưa cậu về nhà nhé, được không?”

Sau đó, Liên Kiều Kiều trơ mắt nhìn Tuế Hòa vòng tay ôm lấy cổ Cừ Chiêu, còn quay đầu lại nói lớn với cô ấy: “Kiều Kiều, tớ về nhà trước đây.”

Liên Kiều Kiều: “…”

Chung Vọng uống nhiều nên đầu hơi đau. Hắn xoa huyệt thái dương, thấy Cừ Chiêu đỡ Tuế Hòa rời đi, ngẩn người, bước qua hỏi Liên Kiều Kiều đang đứng ngây ra đó: “Bọn họ đi đâu vậy?”

Liên Kiều Kiều quay đầu lại, vẻ mặt hoang mang, “Sao tớ biết được.”

Cô ấy chỉ có thể đoán, quan hệ giữa Cừ Chiêu và Tuế Hòa không hề bình thường.

Trên xe taxi.

Trán Tuế Hòa tì lên cửa kính xe lạnh ngắt, miệng lẩm bẩm: “Khó chịu quá.”

“Sắp về đến nhà rồi, ngủ một giấc là khỏe thôi.”

Trong cơn say lờ mờ, Tuế Hòa híp mắt nhìn Cừ Chiêu: “Vậy thì cậu lại phải ngủ sofa rồi.”

Lần đầu tiên say rượu, cũng là Cừ Chiêu đưa cô từ sân thượng xuống trong tình trạng mê man bất tỉnh. Khi đó cô ngủ trên giường của Cừ Chiêu cả đêm, còn Cừ Chiêu thì bất đắc dĩ ngủ ngoài ghế sofa phòng khách.

Cừ Chiêu gạt mấy sợi tóc lòa xòa trên mặt cô, “Không sao.”

“Ngủ sofa không tốt cho cột sống đâu.”

“Thế tớ ngủ đâu? Trên giường à?”

Tuế Hòa dùng ngón tay chọc nhẹ má hắn, “Nhường cậu một nửa.”

Say rồi. Say nói sảng, say quyến rũ người.

Đối mặt với thái độ tùy tiện của cô, sắc mặt Cừ Chiêu tối sầm lại, nói: “Sau này không được uống rượu nữa .” Bộ dạng ngốc nghếch này, thật mất mặt.

Tuế Hòa hình như không nghe thấy, ngáp một cái, “Buồn ngủ quá.”

Cừ Chiêu nhìn hốc mắt cô rịn ra giọt nước mắt sinh lý, thi thoảng có ánh đèn xe vụt qua ngoài cửa sổ hắt lên lấp lánh. Trong lòng hắn thầm nghĩ, rốt cuộc Tuế Hòa là hạng người gì?

Khi dịu dàng lại mang chút xa cách, khi gần gũi lại ẩn chứa nét thần bí. Quen biết chín năm, hắn vẫn không tài nào nhìn thấu được cô.

Mà cô càng như vậy, hắn lại càng hưng phấn… khoảnh khắc xé toạc lớp mặt nạ kia chắc chắn sẽ rất sảng khoái.

Đang mải suy nghĩ, bả vai bỗng nặng trĩu. Là Tuế Hòa dựa vào hắn, sau đó cô còn dụi dụi đầu, nói: “Thật thần kỳ.”

“Thần kỳ cái gì?” Hắn hỏi.

Nhưng Tuế Hòa không đáp.

Vì thói quen, nếu không có quá nhiều tiết học, Cừ Chiêu sẽ không ngủ lại ký túc xá. Hắn thuê một căn hộ gần đại học C, diện tích không lớn, đủ cho một người ở.

Bình luận (0)

Để lại bình luận