Chương 15

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 15

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Sa Ngã

Hắn chưa từng thấy Tuế Hòa như vậy bao giờ, giống như một hồ ly tinh thực thụ, khiến bức tường thành hắn dày công xây dựng bấy lâu nay bỗng nứt toác, vôi vữa rơi lả tả, để lộ những kẽ hở.

Đúng lúc này, Tuế Hòa đột nhiên nhìn hắn, khuôn mặt yêu kiều chợt nở nụ cười dịu dàng. Cô vẫy tay: “Cừ Chiêu, cậu đứng đó làm gì? Đến đây đi.”

Ầm một tiếng vang trời, bức tường thành sụp đổ hoàn toàn.

Cừ Chiêu cứng nhắc trèo lên người Tuế Hòa lần nữa.

Tuế Hòa cười duyên hỏi: “Lại hôn cái nữa, được không?”

Người cô nóng ran, chỉ muốn ăn thêm kem ly cho mát.

Cơ thể Cừ Chiêu đang căng cứng dần dần thả lỏng. Hắn dụi dụi mặt vào bên tai cô.

“Là do cậu câu dẫn tôi, không được hối hận.”

Cừ Chiêu phát hiện Tuế Hòa rất thích hôn môi.

Như vừa tìm được món đồ chơi mới lạ, chỉ cần Cừ Chiêu có dấu hiệu muốn rời đi, Tuế Hòa liền ôm chặt cổ hắn, không cho hắn nhúc nhích.

Đôi môi mềm mại ngọt ngào, ngay cả nước bọt cũng ngọt lịm.

Chưa bao giờ dính người như thế.

“Sao dính người vậy.”

Mãi mới thoát khỏi nụ hôn chủ động của cô, Cừ Chiêu cúi xuống, ngậm lấy đầu v cô. Chiếc lưỡi ấm áp thô ráp mút lấy phần thịt mềm mại, thi thoảng dùng răng cắn nhẹ. Năm ngón tay xoa nắn đôi nhũ phong căng tròn, tựa như đang vắt sữa, mà viên hồng ngọc trong miệng kia lại chính là trái mơ chín mọng thơm ngon.

Tuế Hòa ưỡn người, mếu máo: “Ách… Sao cậu không cho tôi hôn… A, ngứa…”

Bầu ngực cô thật ngon miệng. Cừ Chiêu vuốt ve vùng bụng phẳng lì mịn màng của cô, đầu ngón tay móc vào mép quần lót, lần mò đi vào. Lớp lông tơ mềm mại thưa thớt, sờ vào rất thoải mái.

Động tác của hắn rất chậm, mọi cảm giác ngứa ngáy đều bị phóng đại lên gấp bội. Tuế Hòa quay đầu sang bên cắn chặt lấy chăn, không muốn phát ra tiếng rên, nhưng khi lòng ngón tay thô ráp của hắn khẽ gảy nhẹ nơi cửa hoa huyt, cô vẫn không kìm được rên lên khe khẽ.

“Nhạy cảm như vậy?”

Cừ Chiêu cởi phăng chiếc quần lót của cô ra. Mảnh vải mỏng manh cuộn lại thành một sợi dây thừng nhỏ treo lủng lẳng trên mắt cá chân. Hắn cuối cùng cũng nhìn thấy toàn bộ âm hộ của cô.

Hai cánh môi âm hộ đầy đặn khép hờ, lộ ra sắc hồng nhàn nhạt, tựa như nụ hoa e ấp, tầng tầng lớp lớp xinh đẹp quyến rũ. Hắn khẽ nhéo phần thịt mềm mại, vạch ra. Khe hở nhỏ hẹp đang khẽ mấp máy như đang thở, bên trong còn có hai mảnh trai thịt nhỏ xinh che chở hạt trân châu mềm mại tựa đậu phụ non.

Cừ Chiêu như đang tiến hành một cuộc nghiên cứu. Hắn tò mò dùng ngón tay chọc nhẹ vào âm đế nhỏ xinh kia.

Vậy mà có dòng nước ấm nóng chảy ra.

Cừ Chiêu nhìn ngón tay mình, chẳng lẽ hắn vừa ấn nhầm vào công tắc nào đó?

Tuế Hòa nhạy cảm cong chân lên, môi âm hộ mở ra càng lớn hơn.

Cừ Chiêu thấy mắt mình nóng rực, cúi đầu hôn xuống nơi đó.

Vị hơi là lạ, nhưng không khó nuốt.

Huống chi Tuế Hòa còn kêu lớn tiếng hơn. Điều này làm cho nam căn của hắn ngẩng cao đầu kiêu hãnh.

Lúc này Cừ Chiêu có vẻ giống Tuế Hòa vừa nãy, như phát hiện ra lạc thú mới của việc hôn môi. Hắn nâng cao bờ mông tròn trịa của Tuế Hòa, vươn lưỡi liếm láp hoa huyt.

“A… Đừng như vậy… Ưm a…”

Hạ thể bị liếm mút, Tuế Hòa khó chịu vặn vẹo, thế nhưng khi chiếc lưỡi luồn lách vào sâu trong thịt động, cô lại càng cảm thấy buồn đi tiểu hơn, và hình như… thật sự có thứ gì đó phun ra.

Chiếc lưỡi linh hoạt như con thoi luồn lách trong hoa thịt, càn quét vách hang mềm mại, khơi lên những nếp gấp, lại có thêm dòng nước ấm chảy ra.

Nước quá nhiều, Cừ Chiêu uống không xuể.

Hắn thu lưỡi về. Khe hở vốn nhỏ hẹp nay bị hắn liếm thành một lỗ tròn nhỏ, giống như vòng xoáy nước, không ngừng mời gọi hắn mau chóng đưa côn tht vào lấp đầy.

“Tuế Hòa,” Cừ Chiêu đỡ lấy đại huynh đệ của mình, “Tôi muốn vào.”

Trong cơ thể trống rỗng không có gì lấp đầy. Vừa rồi còn cảm thấy bị liếm láp rất ngứa, hiện tại Tuế Hòa lại cảm thấy không bị thứ đó liếm láp còn ngứa ngáy hơn.

Cô vô thức nắm lấy bầu vú mình, “Cái gì?”

Rũ mi mắt, cô nhìn thấy một cây thịt hồng nhạt khổng lồ.

Gân guốc, thô to, hình như rất cứng, trông lại còn… đáng yêu.

Tuế Hòa thì thào: “Thật kỳ quái.”

Cừ Chiêu: “…”

Kỳ quái cái quỷ gì!

Cừ Chiêu mặc kệ Tuế Hòa đang nói nam căn của hắn trông kỳ quái. Hắn trực tiếp nhắm ngay quy đầu vào khe thịt đang mở rộng, eo dùng sức thúc mạnh về phía trước…

“A!”

Cơ thể như bị xé làm đôi. Trước mắt Tuế Hòa trắng xóa một mảng. “Cừ Chiêu?”

Cừ Chiêu bị kẹp đến đau điếng, mồ hôi lạnh túa ra. Hắn muốn cử động cũng khó khăn. Nghe Tuế Hòa gọi tên mình, hắn thoáng hoảng loạn, suýt nữa thì bắn ra.

“Cậu cử động đi .” Không cử động rất đau.

Cừ Chiêu chăm chú nhìn Tuế Hòa, đôi mắt mơ màng vô định của cô như liều thuốc an thần cho hắn.

Dường như quay về khoảng thời gian hai người vừa mới bắt đầu chung sống.

Cừ Chiêu vì giả bộ đáng thương nên răm rắp nghe lời Tuế Hòa.

Hiện tại nhận được mệnh lệnh cô bảo hắn động, Cừ Chiêu mới gắng sức hoạt động.

Thực sự rất chặt. Cừ Chiêu phải dùng rất nhiều sức mới có thể ra vào thuận lợi. Không có quy luật, không có kinh nghiệm. Ma sát làm hắn đau, cũng làm Tuế Hòa khó chịu.

Ý nghĩ muốn bắn ra ngày càng mãnh liệt, nhưng Cừ Chiêu vẫn cố gắng kìm nén. Hắn điên cuồng cắm rút, thao hồi lâu mới dần cảm nhận được hương vị của ái tình.

Bình luận (0)

Để lại bình luận