Chương 30

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 30

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Vịt Quay Và Móng Tay

Thẩm Oái là loại người chỉ biết lo cho bản thân, một khi phát giác nguy hiểm sẽ lập tức chạy trốn. Chỉ cần dựa vào thái độ Cừ Chiêu đối xử với cô ta ngày đó, cô ta liền biết mình không thể chơi lại Cừ Chiêu. Dù sao cô ta cũng là kẻ thức thời biết điểm dừng, chỉ không biết Lương Nhân có tự mình hiểu lấy hay không mà thôi.

Cừ Chiêu mang vịt quay đến căn hộ của Tuế Hòa, nhập mật khẩu, vào nhà rồi đóng cửa lại, động tác liền mạch lưu loát.

“Tuế Hòa, ra đây đi.”

“Chờ tớ một lát!”

Cừ Chiêu đặt hộp vịt quay lên bàn ăn, lần theo giọng nói tìm đến phòng ngủ. Hắn dựa vào khung cửa, “Mùi gì thế?”

“Mùi sơn móng tay.” Cuối cùng cũng sơn xong ngón chân cái, Tuế Hòa thả lỏng toàn thân, “Không đúng, có mùi sao? Sao tớ không ngửi thấy gì cả.”

“Cũng không tính là khó ngửi,” Cừ Chiêu nhìn mấy ngón chân lấp lánh của cô, “Cũng chẳng đẹp, sơn làm gì chứ?”

“Cái này nói cho cậu cậu cũng không hiểu đâu.”

Cừ Chiêu nhún vai, không phủ nhận, “Mua vịt quay về rồi, ra ăn đi.”

“Phải đợi nó khô đã chứ.” Lúc cô nói chuyện, hai tay chống ra phía sau, đôi chân mở rộng, những đầu ngón chân xinh xắn duỗi thẳng, lớp sơn móng chân sáng bóng căng mọng.

Mà thứ khiến Cừ Chiêu không thể rời mắt được, chính là cảnh xuân đang ẩn hiện của cô. Quần lót ren màu trắng à, chắc là chiếc mà tối hôm trước hắn giặt. Nhất định là cố ý muốn câu dẫn hắn, ngày nào cũng chỉ biết câu dẫn hắn thôi.

Cừ Chiêu tháo dây đồng hồ ra, đi về phía cô, “Trước khi ăn cơm nên ăn món khai vị trước đã.”

Tuế Hòa bất giác túm chặt ống quần ngủ rộng thùng thình, “Bây giờ không được!”

“Tại sao lại không được?” Cừ Chiêu ngồi xuống mép giường, sờ sờ cẳng chân cô.

“Ngứa!” Tuế Hòa co chân lại, “Ít nhất phải để sơn khô đã chứ.”

Cừ Chiêu mắt điếc tai ngơ, hôn lên cổ cô, “Không sao.”

“Tớ thối lắm, cậu không ngại à?”

“Tôi chưa tắm, cũng thối.” Dường như mất kiên nhẫn với sự dài dòng của Tuế Hòa, Cừ Chiêu trực tiếp ngậm lấy môi cô, “Thối thối thật thơm.”

“…”

Lúc một bàn tay luồn vào trong quần áo, Tuế Hòa cọ cọ mấy ngón chân vào nhau, chỗ đó khô rồi. Cô mừng thầm, may mà mua loại sơn nhanh khô.

Cừ Chiêu là người đàn ông có tính nhẫn nại cực kỳ tốt. Sau khi dùng hai ngón tay đưa Tuế Hòa lên đến đỉnh cao khoái lạc, hắn cũng không vội vàng cắm ngay nam căn thô to vào mật huyệt đang dầm dề nước. Mà là mút lấy đầu v cô hết lần này đến lần khác, cảm khái, “Sưng lên rồi.”

Tuế Hòa vẫn còn đang run rẩy sau cơn cao trào, miệng cắn chặt một góc chăn mỏng, tiếng rên rỉ thưa thớt bật ra từ kẽ răng. Bả vai cô co rúm lại, dục vọng trong cơ thể đang kịch liệt siết chặt rồi lại căng trướng, thủy triều dâng lên mãnh liệt nhắm thẳng vào hạ thể mà ào ạt tuôn ra. Cô sắp bị từng đợt khoái cảm dồn dập này bức điên lên rồi.

Mà Cừ Chiêu lại rất thích nhìn dáng vẻ cô mất kiểm soát dưới thân hắn. Có thể nói là đẹp đến ngây ngất.

Hắn ngậm lấy một bên đầu v, không chịu nhả ra. Mông bị nâng cao đồng thời bầu vú bị kéo dài ra, Tuế Hòa thét lên một tiếng chói tai, hắn liền cắm côn tht vào hoa huyt đang chảy nước đến sắp thành lũ lụt. Khoảng trống được lấp đầy trong nháy mắt, Tuế Hòa đột nhiên cắn mạnh vào cổ Cừ Chiêu.

“A.” Cừ Chiêu không chịu được khẽ rên lên, hắn không cảm thấy đau, chỉ cảm thấy kích thích vô cùng.

Lúc hắn làm tình không hề dịu dàng, thậm chí còn có phần mạnh bạo, không có tiết tấu rõ ràng, hoàn toàn dựa theo tâm trạng, đâm đến chỗ nào liền dùng sức ở chỗ đó. Nhưng Tuế Hòa lại không hề cảm thấy khó chịu, mà dường như kỹ xảo ẩn chứa trong sự lỗ mãng đó, khiến cho người ta khó có thể kìm nén, cũng khiến cho người ta chảy nước không ngừng. Côn tht đâm vào rút ra trong mật huyệt kéo theo thứ nước sốt đặc sệt bám dính, lôi ra, lại đùn vào, huyệt thịt xung quanh đỏ ửng lên, thịt trai mấp máy bên ngoài bị cuốn vào trong, điên cuồng ma sát mỗi một tấc đường đi non mềm, vừa chặt chẽ lại vừa co giãn.

Giọt mồ hôi chảy dọc theo đường cong xương quai xanh, rơi xuống mặt Tuế Hòa. Cô nghiêng đầu đi, mồ hôi nóng hổi của Cừ Chiêu chảy vào tóc mai, hòa lẫn với mồ hôi trên cơ thể cô. Một khắc kia, cô thật sự có ảo giác mình và Cừ Chiêu đã hòa làm một.

“Cừ Chiêu.” Tuế Hòa ôm chặt lấy Cừ Chiêu.

Cừ Chiêu nhíu mày, vuốt ve bờ mông cô, dùng lực lớn hơn nữa để thao cô. Cơ bắp cánh tay nổi lên cuồn cuộn, thắt lưng lúc lên lúc xuống nhịp nhàng. Hắn bạnh quai hàm, ánh mắt bỗng trở nên nặng nề u ám. Hắn không biết tại sao Tuế Hòa lại gọi tên hắn, nhưng hắn biết bản thân không thể mở miệng đáp lại. Bởi vì như vậy quá nguy hiểm.

Nắm lấy đầu gối Tuế Hòa, dường như muốn xé cô ra làm đôi, hắn chọc vào hoa tâm chật hẹp ấm áp, đè ép ma sát khối thịt mềm mại nhất kia, quy đầu chiếm cứ rãnh sâu đầy dm thủy. Hắn sảng khoái đến nỗi dương vt không tự chủ được mà run lên vài cái trong nhục động.

“Như vậy có thoải mái hay không?” Hắn véo ngực cô hỏi.

“Không… A, không biết…” Cả người Tuế Hòa ửng hồng, dường như chỉ cần chạm nhẹ là có thể hiện lên màu hồng phấn, “Căng quá… Chậm một chút… Chậm… A…”.

“Không biết?”

Cừ Chiêu không rút côn tht ra mà lật người cô lại, dương vt vặn xoắn cọ xát một vòng trong hang động. Khoái cảm mất hết, mông cô phát run, phần lớn chất lỏng đều chảy ra từ khe hở giao hợp chật như nêm cối.

Bình luận (0)

Để lại bình luận