Chương 31

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 31

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Vị Ngọt Của Vịt Quay

Đường cong sống lưng mượt mà. Cừ Chiêu giữ chặt vòng eo nhỏ nhắn của cô, điên cuồng ra vào. Túi dái đập mạnh lên cánh hoa mềm mại, tiếng “bạch bạch” vang dội. Hắn hỏi: “Bây giờ đã biết chưa?”

Tuế Hòa đâu còn nghe thấy gì nữa, chỉ thiếu nước ngất đi thôi. Hoa huyt ngày càng trở nên chật hẹp, Cừ Chiêu bị kẹp đến đau điếng. Hắn liên tục đánh vào mông cô vài cái, những vết đánh ngang dọc đan xen chồng chất hằn lên bờ mông trắng nõn, “Có đau không?”

Đánh người ta rồi còn hỏi có đau không?

Tuế Hòa rên rỉ đến khàn cả giọng, cô quay đầu lại nhìn Cừ Chiêu, đôi mắt long lanh hờn dỗi, vô cùng gợi cảm, “Đau!”

Cừ Chiêu cười rộ lên, côn tht đang cắm thật sâu trong cơ thể Tuế Hòa theo đó cũng chuyển động, “Biết đau là tốt rồi.”

Lại thao thêm một hồi nữa.

Sự mê hoặc tràn lan khắp căn phòng.

Một hồi làm tình, Tuế Hòa đã tiết ra rất nhiều lần. Cừ Chiêu không thể kiên trì được nữa, hắn bẻ rộng hai đùi Tuế Hòa ra, động tác cắm rút càng lúc càng nhanh, bọt trắng bắn tung tóe. Ngay khi côn tht run lên dữ dội, hắn bỗng nhiên rút ra, tinh dịch đặc sệt nóng hổi bắn lên tấm lưng trần mịn màng của Tuế Hòa. Cừ Chiêu ngã xuống người Tuế Hòa, ổn định lại dục vọng đang cuộn trào, rồi sau đó hít một hơi thật sâu nơi xương bướm xinh đẹp của cô.

Sớm muộn gì cũng có ngày hắn bắn hết vào trong cơ thể cô.

Vịt quay đã nguội. Nhưng Tuế Hòa lại ăn rất ngon miệng. Cô mút nước sốt còn vương trên đầu ngón tay, “Quán này làm vịt quay ngon thật đấy.”

Vốn dĩ Cừ Chiêu không định ăn, nhưng nhìn cô ăn ngon lành như vậy, không hề có chút nhếch nhác nào, lại khơi dậy cơn thèm ăn của hắn.

“Đút cho tôi.”

Tuế Hòa biết hắn chỉ ăn thịt nạc, dính chút mỡ cũng không thích. Cô lựa riêng một miếng thịt vịt quay không có mỡ, vừa giơ ra lại thu tay về, “Cậu có ngại ngón tay bạn gái dính đầy dầu mỡ không?”

“Không ngại.”

Tuế Hòa cười, ngoan ngoãn đưa miếng thịt đến bên miệng hắn, “A…”

Cừ Chiêu há miệng, khẽ cắn, ăn một nửa miếng thịt. Mùi vị quả thực không tệ, nhưng nước sốt dính trên đầu ngón tay Tuế Hòa còn ngon hơn. Hắn mút nhẹ.

Trái tim Tuế Hòa run lên, nửa cánh tay tê rần. Cô theo bản năng khép chân lại, rút tay về, cúi đầu ăn vịt quay, không nói chuyện nữa.

“Cậu chê tôi à?” Cừ Chiêu tỏ vẻ không vui.

Tuế Hòa nghe vậy, trực tiếp đút miếng thịt vịt quay còn lại vào miệng mình, còn cẩn thận liếm sạch ngón tay một lần, “Có ai chê mà giống tớ như vậy không?” Nói xong, cô lập tức cười ngặt nghẽo, “Những cặp tình nhân khác cũng sẽ đầy dầu mỡ giống chúng ta sao?”

Tại sao có thể cười lớn tiếng mà lại không hề đột ngột, còn gãi đúng chỗ ngứa như vậy? Là một điệu cười rất tự nhiên, không ồn ào, không gượng ép, nhìn rất thoải mái. Không thể phủ nhận, gia giáo nhà Tuế Hòa cực kỳ tốt.

Vẻ mặt Cừ Chiêu bất giác trở nên dịu dàng, “Nếu cậu thích ăn, ngày mai tôi lại mua cho cậu.”

Tuế Hòa lắc đầu nói: “Không cần.” Cô nhếch môi cười, để lộ hàm răng trắng tinh đều đặn, “Tớ mua cho cậu ăn.”

Cừ Chiêu chỉ nhìn cô chăm chú, nét mặt dịu dàng, trong lồng ngực dâng lên cảm giác ê ẩm chua xót. Hắn nghĩ, chắc chắn có thứ gì đó đã thay đổi rồi.

Đó là thứ mà hắn không chịu thừa nhận.

Ngày hôm sau, Tuế Hòa thật sự mang vịt quay đến bệnh viện tìm Cừ Chiêu. Dựa theo chỉ dẫn của nhân viên, cô đi lên tầng sáu. Tuế Hòa xách theo túi vịt quay, người đi ngang qua đều sẽ dừng ánh mắt trên người cô trong giây lát. Thời gian nghỉ trưa sắp đến, bất cứ ai cũng đều cảm thấy đói bụng. Nhưng không biết bọn họ là đang nhìn người hay là nhìn vịt quay nữa.

Cửa phòng làm việc hé mở, Tuế Hòa gõ nhẹ lên cánh cửa, “Chào mọi người?”

Ba người trong phòng đồng thời ngẩng đầu lên.

Trực giác của Lương Nhân mách bảo cô ta liếc nhìn về phía Cừ Chiêu đang ngồi ở bàn đối diện. Quả nhiên, nhìn thấy cô gái đứng ở cửa, Cừ Chiêu liền tháo mắt kính xuống, “Mua vịt quay cho tôi thật à?”

Vịt quay?

Trong lòng Lương Nhân đánh thịch một cái, nhớ tới lời nói của Thẩm Oái trong điện thoại ngày hôm qua – “Đừng chọc vào Cừ Chiêu, càng đừng chọc vào người phụ nữ bên cạnh anh ta.”

Tuế Hòa lắc lắc túi giấy trong tay, mím môi cười: “Nói được làm được mà.”

“Đây… Đây là mỹ nữ nào thế? Bác sĩ Cừ, cậu không giới thiệu một chút sao?”

Nhưng Tiền Khôn, người thứ ba cùng phòng lại lên tiếng trước.

“Bạn gái của tôi, Tuế Hòa.”

Tuế Hòa cười cười, không phản bác.

Tiền Khôn thầm nghĩ, cuối cùng cũng được diện kiến nữ chính trong lời đồn. Thật sự không phải khen ngoa, xinh đẹp dịu dàng lại có khí chất, dáng người trước sau lồi lõm, eo thon chân dài, quá tuyệt vời. Lương Nhân không nghĩ gì cả, nhưng trái tim đã lạnh ngắt. Chỉ là cô ta không hiểu, tại sao Thẩm Oái lại nói Cừ Chiêu và Tuế Hòa đáng sợ đến vậy?

Tuế Hòa đi đến trước bàn làm việc của Cừ Chiêu, bắt chuyện với hai người kia, “Hai người đến ăn cùng đi này, tôi mua nhiều lắm.”

“Muốn ăn thì đi nhà ăn, ở đây ám mùi lắm.” Cừ Chiêu nhìn đồng hồ, “Chờ thêm mười phút nữa.”

Tiền Khôn rất tinh ý, anh ta xua tay nói: “Hôm nay chị gái nhà ăn để phần tôi món sườn xào chua ngọt, tôi không tranh vịt quay với bác sĩ Cừ đâu.”

Lương Nhân không nói chuyện.

Tuế Hòa nhìn về phía cô ta, “Bác sĩ Lương ăn cùng nhé?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận