Chương 32

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 32

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Bóng Hình Lướt Qua

“Hả?” Lương Nhân cười như không cười, “Không được rồi, tôi cũng không dám làm hỏng hứng thú của hai người.”

Lời nói có ý trêu chọc, nhưng không che giấu nổi ngữ điệu châm biếm mỉa mai của cô ta. Tuế Hòa nhíu mày, phá lệ đáp lại cô ta một câu, “Vậy thì cảm ơn bác sĩ Lương.”

Lương Nhân bị nghẹn lời, suýt nữa bật thốt chửi thề. Cô ta gượng cười nói: “Khách sáo rồi.”

Cừ Chiêu chống khuỷu tay lên mặt bàn, sờ sờ lông mày, khẽ cười một tiếng. Hắn vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy Tuế Hòa lộ ra móng vuốt sắc bén trước mặt người lạ. Trong lòng cuối cùng cũng cân bằng lại.

Tuế Hòa và Cừ Chiêu cùng đi đến nhà ăn của bệnh viện. Dọc đường, hai người nhận được sự chú ý nhiều hơn gấp bội so với lúc Tuế Hòa xách vịt quay đi một mình. Cô nghiêng vai dựa vào người Cừ Chiêu, thật lòng khen ngợi: “Xem ra bác sĩ Cừ ở bệnh viện rất được mọi người chào đón.”

Tuế Hòa không thể không thừa nhận, cô rất vui vì Cừ Chiêu có được những thứ mà hắn xứng đáng. Khi còn nhỏ không nhận được sự đối xử bình đẳng, sau khi trưởng thành được bù đắp lại, đây mới là cuộc sống mà Cừ Chiêu nên có.

Cừ Chiêu nhướng mày, “Nhờ phúc của cậu đấy.”

“Cái gì?”

“Người trong bệnh viện vẫn luôn tò mò bạn gái trong truyền thuyết của tôi rốt cuộc là thần thánh phương nào. Bây giờ cậu chủ động xuất hiện, bọn họ không nhìn cậu mới là lạ.”

Tuế Hòa bĩu môi: “Nói cứ như thể tớ là yêu quái phương nào vậy.”

Cừ Chiêu cười nhạt, nghiêng đầu sát lại gần cô, hơi nóng phả vào vành tai cô, vừa ngứa vừa nóng, “Hồ ly tinh.”

Tuế Hòa che tai lại, lườm hắn một cái: “Bây giờ cậu vẫn đang trong thời gian thử việc đấy, tớ khuyên cậu không nên kiêu ngạo.”

Cừ Chiêu bình chân như vại: “Tôi không sợ.” Nói xong liền nắm tay cô đi vào nhà ăn.

Tuế Hòa buồn bực không thèm hé răng, xoa nắn lòng bàn tay hắn. Thấy hắn thờ ơ, cô càng tức giận hơn, đang định làm gì đó, đuôi mắt lại thoáng nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc lướt qua. Cô ngạc nhiên, quay đầu lại tìm kiếm, nhưng bóng dáng kia đã biến mất. Dường như vừa rồi chỉ là ảo giác của cô mà thôi.

Nhận thấy người bên cạnh thất thần, Cừ Chiêu bóp nhẹ tay cô, hỏi: “Cậu sao thế?”

“Không, không có gì.”

Sắc mặt Cừ Chiêu bỗng chốc lạnh đi. Tuế Hòa có chuyện giấu hắn, hơn nữa còn là sau khi nhìn thấy ai đó. Hắn đã điều tra cả tuần nay mà vẫn chưa phát hiện ra kẻ nào khả nghi.

Rốt cuộc là ai?

Bữa cơm này Tuế Hòa ăn uống qua loa lấy lệ, Cừ Chiêu cũng chẳng có khẩu vị gì. Tuế Hòa buông đũa, “Vịt quay hôm nay làm không ngon lắm.”

“Mùi vị vẫn giống hệt hôm qua.” Cừ Chiêu thẳng thừng vạch trần cô.

Nhưng cô không muốn nói nhiều, vẻ mặt lộ rõ sự mệt mỏi: “Tớ hơi mệt, muốn về trước.”

Cừ Chiêu hít sâu một hơi, cố gắng kiềm chế con dã thú đang điên cuồng gào thét trong lòng, “Tôi đưa cậu về.”

Không được phép từ chối. Trong lòng hắn bổ sung thêm.

Tuế Hòa gật đầu: “Được, cậu đưa tôi về đi.”

Cừ Chiêu khẽ thở ra.

Đầu thu, tiết trời ấm áp, gió thổi mát lành. Lá cây trên cành chuyển dần từ màu xanh sang màu vàng úa, cuống lá hơi giòn, chạm nhẹ là vỡ vụn.

Tối hôm qua Cừ Chiêu trực ở bệnh viện, Tuế Hòa ngủ một mình trên chiếc giường lớn. Vốn nghĩ sẽ thoải mái rộng rãi, không ngờ một đêm trôi qua, cô ngủ rất không ngon giấc, cứ chập chờn mãi. Vậy nên khi nhận được cuộc gọi của Tuế Tử Đình, đầu óc cô vẫn còn choáng váng mơ hồ.

“Hòa Hòa, chiều nay con đi ăn cơm với con trai út nhà họ Nam nhé.”

“Ai cơ ạ?”

“Nam Nhĩ Hạo, hồi nhỏ con còn chơi bùn đất với thằng bé đó.”

Tuế Hòa bỗng chốc tỉnh táo hẳn, “Nam Nhĩ Hạo? Sao năm nay cậu ta đã về nước rồi ạ?”

“Tại sao thằng bé không thể về nước năm nay?” Tuế Tử Đình nghi hoặc, “Tóm lại hôm nay con đi ăn cơm với thằng bé, ôn lại chuyện cũ một chút, vui vẻ trò chuyện, nghe rõ chưa?”

Tuế Hòa chẳng nghe lọt tai câu nào, cô ậm ừ đồng ý cho qua. Chờ cúp máy, cô vội vàng lấy giấy bút ra tính toán lại thời gian. Tính tới tính lui, cô rơi vào trầm tư.

Dựa theo diễn biến của đời trước, lẽ ra sang năm Nam Nhĩ Hạo mới về nước. Đời trước, lúc này cô vẫn đang chống đối các buổi xem mắt mà Tuế Tử Đình sắp xếp. Mãi đến năm thứ hai, Nam Nhĩ Hạo về nước, cục diện này mới chấm dứt. Người quen biết đều nói Nam Nhĩ Hạo là gay, đây gần như là bí mật công khai, nếu không phải vậy Tuế Hòa cũng sẽ không đồng ý đi xem mắt.

Nhưng đời này, tại sao cậu ta lại trở về sớm hơn dự định?

Vậy có phải… Cừ Chiêu cũng sẽ trở thành kẻ giết người bị truy nã sớm hơn không?

“Sẽ không, sẽ không.” Tuế Hòa nhanh chóng phủ nhận suy đoán này. Đời này bên cạnh Cừ Chiêu có cô, không thể nói là tạo ra ảnh hưởng gì lớn lao, nhưng ít nhất sẽ không làm cho tâm lý trả thù xã hội của Cừ Chiêu trở nên quá nặng nề. Huống chi hiện tại cô và Cừ Chiêu còn có mối quan hệ thân mật không thể tách rời.

Điện thoại đặt cạnh người rung lên. Tuế Hòa ổn định lại tâm trạng, xem tin nhắn, là Tuế Tử Đình gửi tới, nội dung là thời gian và địa điểm cô và Nam Nhĩ Hạo dùng bữa.

Bình luận (0)

Để lại bình luận