Chương 33

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 33

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Buổi Xem Mắt Bất Đắc Dĩ

“Chậc.”

Nói là ăn một bữa cơm, chẳng phải vẫn là biến tướng của xem mắt sao?

Nam Nhĩ Hạo là con trai út nhà họ Nam, nhưng cậu ta còn có một thân phận khác mà ai cũng biết – con riêng. Mẹ Nam Nhĩ Hạo là tiểu tam lên ngôi, dựa vào cậu ta để chen chân vào làm vợ cả của Nam Phong. Bởi vì Nam Nhĩ Đằng, con trai cả nhà họ Nam, là một kẻ ngốc. Nhưng trong ấn tượng của Tuế Hòa, hình như Nam Nhĩ Đằng khôi phục lại bình thường đã là chuyện của mấy năm gần đây rồi.

Năm 4 tuổi, lúc Nam Nhĩ Hạo được đưa về Nam gia, Tuế Hòa còn chơi cùng cậu ta hai ngày. Nhưng không bao lâu sau cậu ta lại bị đưa ra nước ngoài, vẫn luôn không trở về. Có mỗi cái chuyện chơi bùn đất từ tám trăm năm trước, mà cũng dùng để ôn lại sao?

Tuế Hòa ảo não, vừa rồi chỉ lo khiếp sợ, cô đã quên mất phải từ chối. Đời trước không có Cừ Chiêu, cô nghĩ tùy tiện tìm một người cho xong chuyện là được. Đời này có Cừ Chiêu rồi, cô đâu còn tâm trạng nào đi xem mắt người đàn ông khác nữa chứ?

Vừa mới nghĩ đến việc gửi tin nhắn từ chối, Tuế Tử Đình lại gửi thêm một tin nhắn khác tới: “Không được phép từ chối.”

Tuế Hòa nhíu chặt mày, hồi âm ba từ: “Biết rồi ạ.” Rồi lại gửi một tin nhắn khác cho Cừ Chiêu.

Lúc Tuế Hòa tới nhà hàng đã định, Nam Nhĩ Hạo còn chưa tới.

Thật tốt. Tuế Hòa uống một ngụm nước, cô đã có cớ để phản bác lại Tuế Tử Đình rồi.

Đợi mười phút, Nam Nhĩ Hạo mới thong thả đến muộn.

“Ối chà, đến sớm nha.”

Lông mày Tuế Hòa nhếch lên, ngước mắt nhìn về phía đối tượng xem mắt không thành của đời trước. Khác với khuôn mặt hiền lành tuấn tú của Cừ Chiêu, dưới đôi lông mày kiếm của Nam Nhĩ Hạo là đôi mắt phượng nhỏ dài. Nhưng không hề xấu, tổng thể lại rất hài hòa xuất sắc. Liếc mắt một cái, chỉ cảm thấy cậu ta toát ra vẻ “đắt tiền”.

Một vị đại thiếu gia sống trong nhung lụa.

Nhưng không bằng Cừ Chiêu.

Là gay.

Tuế Hòa tức khắc nhìn cậu ta thuận mắt hơn không ít, bỏ qua cái kiểu “chào hỏi” ngả ngớn của cậu ta. Cô nở nụ cười đúng mực, đứng dậy nói: “Chào cậu.”

Lúc nhìn thấy Tuế Hòa, Nam Nhĩ Hạo sửng sốt một giây, nhưng cũng chỉ là một giây mà thôi. Cậu ta cười lạnh, trực tiếp ngồi xuống ghế đối diện Tuế Hòa, làm bộ không nghe thấy lời chào của cô, “Ngồi xuống đi chứ, đứng đó làm gì?”

Tuế Hòa cũng không giận, mỉm cười ngồi xuống, đẩy quyển thực đơn chưa chọn món đến trước mặt Nam Nhĩ Hạo, “Không biết cậu thích ăn gì, tôi vẫn chưa chọn. Cậu xem thử muốn ăn món gì, tôi mời khách.”

Dáng vẻ của một người chị gái.

Nhưng cũng là sự thật, Tuế Hòa lớn hơn Nam Nhĩ Hạo một tuổi.

“Tôi nói này, chị gái.” Nam Nhĩ Hạo chống tay lên mép bàn, hai tay đan vào nhau, gần như muốn duỗi sang bên phía Tuế Hòa, “Có phải chị không biết bây giờ chúng ta đang làm gì không?”

Tuế Hòa mặt không biến sắc rút bàn tay đang đặt trên mặt bàn về, nói: “Tôi biết chứ, chúng ta đang ăn cơm.”

Nam Nhĩ Hạo khịt mũi coi thường vẻ mặt đơn thuần của Tuế Hòa, “Xì, chị gái thật biết đùa ().”

Tuế Hòa ôm cánh tay dựa người về phía sau, cả người lún sâu vào chiếc ghế sofa mềm mại. Cô cười hiền hòa hơn, “Chị gái cậu còn có chuyện cười () khác muốn kể cho cậu nghe này.”

() Cùng là một chữ 逗.

Nam Nhĩ Hạo híp mắt lại, hiển nhiên rất hứng thú, “Là chuyện gì?”

Tuế Hòa chỉ chỉ về phía chiếc bàn kế bên, chỗ đó có một người đàn ông đang đưa lưng về phía họ, nhâm nhi tách cà phê. Chỉ là một bóng lưng, nhưng vẫn đủ khiến người ta suy nghĩ miên man. Lại nhìn đến sườn mặt thấp thoáng… Nhất định là cực phẩm.

Giọng Tuế Hòa nhẹ nhàng, có chút tinh quái hỏi: “Người đàn ông kia, có phải rất đẹp trai không?”

Nam Nhĩ Hạo liếc nhìn cô một cái, “Sao thế? Chị đang thử tôi à?”

“Thử cái gì?” Tuế Hòa liếm nhẹ môi, gương mặt không trang điểm nhưng vẫn rực rỡ hơn cả ánh mặt trời, “Tôi chỉ muốn nói.”

“Đó là bạn trai tôi.”

Nam Nhĩ Hạo giật mình. Cừ Chiêu đứng dậy, đi tới, ngồi xuống bên cạnh Tuế Hòa, vô cùng tự nhiên cầm lấy cốc nước đặt trước mặt cô, uống một ngụm, chẳng hề có thái độ khách sáo đàng hoàng gì cả.

Hắn từng nghe nói về Nam Nhĩ Hạo. Tuổi còn trẻ nhưng đã đạt được thành tựu lớn, bởi vì anh trai Nam Nhĩ Đằng từ kẻ ngốc khôi phục lại bình thường nên bị mẹ cậu ta gọi về nước. Vốn dĩ Cừ Chiêu cho rằng Nam Nhĩ Hạo sẽ dùng thủ đoạn gì đó để đối phó với Nam Nhĩ Đằng, ai ngờ Nam Nhĩ Đằng lại ra tay trước, trực tiếp công khai tin tức Nam Nhĩ Hạo là gay. Anh ta nói lấp lửng, đời trước mọi người cũng không rõ ràng lắm, đều chỉ nghe qua tin đồn mà thôi. Nhưng ngay từ cái nhìn đầu tiên khi gặp Nam Nhĩ Hạo, Cừ Chiêu đã biết chuyện không hề đơn giản như vậy.

Nam Nhĩ Hạo là gay? Không hẳn.

Mọi chuyện không thể khẳng định quá sớm.

“Chào cậu, tôi là Cừ Chiêu.”

Cừ Chiêu không phải hạng tầm thường. Ý nghĩ này vừa xuất hiện, Nam Nhĩ Hạo liền thu lại ánh mắt dò xét, chìa tay về phía hắn: “Chào anh. Nam Nhĩ Hạo.”

Lúc cậu ta duỗi tay ra thì Cừ Chiêu lại trùng hợp cúi đầu nắm lấy tay Tuế Hòa.

Bình luận (0)

Để lại bình luận