Chương 36

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 36

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Chuyến Đi Bất Ngờ

Ai bảo năm đó xảy ra sự kiện kia chứ?

Vừa cúp điện thoại của Tuế Tử Đình thì Tuế Sơ gọi đến. Trực giác của Tuế Hòa mách bảo cô, nhận cuộc gọi này cũng sẽ không phải chuyện tốt lành gì. Nhưng nghe máy thì vẫn phải nghe.

“Alo, anh.”

Điện thoại vừa kết nối, Tuế Sơ liền đi thẳng vào vấn đề: “Hòa Hòa à, hai ngày nữa em đi cùng anh đến thành phố G một chuyến.”

Tuế Hòa nhíu mày, “Tại sao em phải đi cùng?”

“Em là trợ lý của anh mà.”

“Đây xem như là đi công tác à?” Tuế Hòa cảm thấy không đúng lắm, “Trước kia anh chưa từng bảo em đi công tác cùng anh bao giờ.”

“Không phải đi công tác.” Tuế Sơ ho khẽ một tiếng, dường như có chút ngượng ngùng, “Anh đưa em đi thành phố G gặp chị dâu tương lai của em.”

Tuế Hòa nhất thời mở to hai mắt, bị dọa đến nói lắp: “Anh… anh, anh… Anh khi nào thì… Không đúng, sao anh… Cũng không đúng… Anh đi đâu tìm được chị dâu cho em thế?”

“Đi rồi em sẽ biết.” Tuế Sơ tỏ vẻ đắc ý, “Thế nên em có muốn đi cùng anh không?”

Tuế Hòa sảng khoái đồng ý: “Đi!”

“Cậu nói cậu phải đi thành phố G một tuần?”

Tuế Hòa đang chăm chú đọc tạp chí, cô cắn nhẹ đầu ngón tay, nghe thấy Cừ Chiêu hỏi chuyện cũng chỉ gật đầu qua loa, “Đúng.”

“Nhưng cuối tuần này tôi rảnh.”

Tuế Hòa vê góc trang giấy, liếc nhìn hắn cười nói: “Lúc cậu nghỉ ngơi cũng chỉ kéo tôi cùng cậu ngâm mình ở trong nhà, như vậy quá nhàm chán.” Cô nói rất uyển chuyển… Cừ Chiêu nào có ngâm mình ở trong nhà, rõ ràng là ngâm mình trên giường thì có.

Cừ Chiêu tỏ vẻ không vui, đôi con ngươi đen tuyền nhìn không thấy chút ánh sáng nào, “Cậu nói tôi nhàm chán?”

“…Cũng không thể nói như vậy,” Tuế Hòa vội vàng giải thích, “Rõ ràng cậu hiểu ý tớ mà. Cừ Chiêu, cậu không thể cố tình hiểu sai như vậy được.”

“Tôi không đồng ý cho cậu đi.”

Giọng điệu cứng rắn của Cừ Chiêu làm Tuế Hòa không thể đọc nổi tạp chí nữa. Cô khép quyển sách lại, “Cừ Chiêu, đây không phải là vấn đề đồng ý hay không. Cậu phải biết rằng, hai người ở bên nhau, nhất định phải cho đối phương đủ thời gian và không gian riêng để làm những việc họ muốn, như vậy mối quan hệ mới là tốt nhất. Tớ nói vậy, cậu hiểu không?”

Cừ Chiêu nghe xong chỉ cười lạnh, hắn siết chặt cằm cô, gằn từng chữ một: “Nếu tôi nói không thì sao?” Đối với dục vọng chiếm hữu đang sôi sục trong lòng, trước giờ hắn chưa từng nghĩ đến việc phải che giấu. Tuế Hòa là của hắn, trong cuộc sống của cô cũng chỉ có thể có một mình hắn mà thôi. Bất cứ người đàn ông nào khác đều không được phép bén mảng tới. Kể cả người nhà cô.

Tuế Hòa mím chặt môi, biết lúc này bản thân không thể so đo những chuyện này với Cừ Chiêu được. Nhưng trong lòng cô vẫn có chút không thoải mái. Chút không thoải mái này khiến cô nói năng không lựa lời.

“Thời gian thử việc của chúng ta đến đây là kết thúc.”

Một câu nói nhẹ nhàng bâng quơ, Cừ Chiêu nghe xong sắc mặt hoàn toàn thay đổi. Hắn đột nhiên đứng dậy, áp sát lại gần Tuế Hòa, “Cậu lặp lại lần nữa xem?”

Lần đầu tiên Tuế Hòa nhìn thấy Cừ Chiêu nổi giận gay gắt với cô như vậy. Rõ ràng đuôi lông mày, đuôi mắt trông vẫn hiền lành vô hại, vậy mà lại tỏa ra hơi thở làm người ta sợ hãi. Tuế Hòa bỗng dưng nhớ tới ánh mắt Cừ Chiêu nhìn cô ở kiếp trước. Ánh mắt hận không thể nuốt chửng cô vào bụng để thỏa mãn cơn đói khát hung ác.

“Cừ Chiêu…”

Không thể coi nhẹ được, giọng cô đang phát run.

“Cậu đừng nói nữa.” Như sợ cô thật sự sẽ lặp lại câu nói kia lần nữa, Cừ Chiêu siết chặt nắm tay, trực tiếp ngăn cản cô nói chuyện, “Cậu muốn đi thành phố G thì cứ đi đi, vừa hay trong khoảng thời gian này chúng ta bình tĩnh lại một chút.”

Hắn sợ nếu tranh cãi tiếp, hắn sẽ không kiểm soát được bản thân mà làm ra chuyện gì đó.

Tuế Hòa giữ im lặng, chỉ mình cô biết bản thân đang căng thẳng đến mức nào.

Trước khi rời đi, Cừ Chiêu dừng lại ở cửa rất lâu. Hắn đưa lưng về phía Tuế Hòa, hạ thấp giọng: “Tuế Hòa, câu nói kia tôi không muốn nghe lại lần thứ hai đâu.”

“Rầm…”

Căn hộ chỉ còn lại một mình Tuế Hòa.

Cô ôm lấy đầu gối, cảm thấy lạnh lẽo vô cùng.

Mùa thu đến thật vội vàng làm sao.

————

“Hòa Hòa, lát nữa anh đưa em đi ăn cơm nhé.”

“Không đi đâu.”

Tuế Sơ khó hiểu, “Hai ngày nay em sao vậy? Cứ mất hồn mất vía.”

“Không có gì, chỉ là làm biếng thôi.” Tuế Hòa đổi điện thoại sang tai bên kia, “Anh, đến khi nào em mới có thể gặp được chị dâu vậy?”

Đã tới thành phố G hai ngày rồi, mà Tuế Hòa vẫn chưa được gặp người con gái trong truyền thuyết khiến cho Tuế Sơ thần hồn điên đảo kia.

“Tối nay là có thể gặp rồi. Mấy hôm trước bên cô ấy xảy ra chút chuyện, bây giờ anh đưa em ra ngoài ăn một chút gì đó, miễn cho đến bữa cơm chiều em lại kêu đói.”

Tuế Hòa nhìn đồng hồ, vừa qua 12 giờ trưa. Cô lắc đầu, rồi nhớ ra Tuế Sơ không nhìn thấy, “Không đâu, tự em có thể chăm sóc bản thân mà. Anh cứ làm việc của anh đi, không cần để ý đến em đâu, tối nay gặp.”

“Thế cũng được, em nhớ phải ăn đấy nhé, đừng để bị đau dạ dày.”

“Biết rồi ạ.”

Tuế Hòa vứt điện thoại sang một bên, nằm thẳng đơ trên giường, chê chiếc đèn treo trên trần nhà xấu xí, lại nằm nghiêng người đi, ôm lấy chăn, ngây người nhìn ra ngoài cửa sổ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận