Chương 37

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 37

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Bình Tĩnh Giả Tạo

Phong cảnh nhuốm màu vàng úa, lá phong đẹp tựa những mảnh vỏ quýt khô, hẳn là kiệt tác của tiên nữ nào đó trên trời vừa ăn quýt xong tiện tay ném xuống trần gian.

“Aiz…”

Cô thở dài não nuột. Cuộc sống thế này còn chẳng bằng ôm Cừ Chiêu ngủ vùi ở nhà.

Tính ngày tính tháng, thấm thoắt đã một tuần cô và Cừ Chiêu chẳng liên lạc.

Hắn giận rồi.

Nhưng Tuế Hòa cảm thấy mình cũng chẳng sai.

Cứ mãi dung túng thì tình hình chỉ càng thêm tệ. Nhất là với Cừ Chiêu, dục vọng chiếm hữu của hắn len lỏi vào từng ngóc ngách cuộc sống. Hắn không thích cô dùng điện thoại lâu, sẽ chủ động lại gần quấy nhiễu ; hắn không thích cô nghe điện thoại chậm, luôn trách cô không để tâm đến hắn ; hắn không thích cô lơ hắn quá ba mươi giây, ngay cả dấm chua với một quyển sách cũng ghen tuông…

Tất cả những điều đó, Tuế Hòa đều biết cả, chỉ là cô không nói ra mà thôi. Bởi vì cô thấy đó chỉ là những chuyện vặt vãnh.

Nhưng khi cái dục vọng chiếm hữu ấy bắt đầu ảnh hưởng đến các mối quan hệ xã giao bình thường của cô, Tuế Hòa biết mình không thể tiếp tục giả vờ không thấy.

Nếu Cừ Chiêu cứ mãi như vậy, họ sẽ chẳng thể đi xa được.

Dù trong lòng nghĩ thông suốt là thế, cũng khó tránh khỏi cảm giác khó chịu. Gần đây Tuế Hòa sa sút tinh thần đến độ Tuế Sơ cũng nhìn ra được. Cô muốn Cừ Chiêu biết kiềm chế lại, nhưng không có nghĩa là muốn hai người cứ mãi giằng co thế này.

Cừ Chiêu dính người như vậy, mà bảy ngày trôi qua vẫn biệt vô âm tín.

Trong mắt Tuế Hòa, Cừ Chiêu chỉ có mỗi cái tật xấu là dục vọng chiếm hữu quá lớn mà thôi. Không thể vì một vấn đề mà phủ nhận hết những điều tốt đẹp thường ngày hắn làm. Khi cô mệt mỏi, hắn sẽ mát-xa cho cô ; nửa đêm cô khát nước, hắn sẽ xuống giường rót nước cho cô ; lúc cô đau bụng kinh mệt lả người, hắn sẽ chăm sóc cô ; cô chỉ biết làm mỗi món cơm chiên trứng, còn hắn thì món gì cũng biết làm…

Tuế Hòa kéo chăn trùm kín đầu. Ngoài cửa sổ, ý thu quá nồng đậm, cô thấy thật chói mắt.

Cô nhớ Cừ Chiêu.

Tuế Hòa cuối cùng cũng gặp được Lương Dục – chị dâu tương lai của cô.

Có chút khác biệt so với hình dung của cô về một nữ cường nhân sự nghiệp. Lương Dục trông rất mềm mại, nói năng nhỏ nhẹ, toàn thân toát ra vẻ nhu mì. Người nhỏ nhắn, nhìn thế nào cũng khiến người ta nảy sinh ý muốn bảo vệ.

Thấy Lương Dục quá e thẹn, Tuế Hòa chủ động chìa tay ra trước, “Chào chị.”

“…Chào em.” Chỉ là một cái bắt tay thôi mà tai Lương Dục đã đỏ ửng lên.

Tuế Hòa chưa từng nghĩ Tuế Sơ lại thích mẫu người này. Nhưng lúc ăn cơm, nhìn Tuế Sơ ân cần chăm sóc Lương Dục, ngoại trừ cảm giác hơi nổi da gà, Tuế Hòa chỉ thấy họ trông vô cùng xứng đôi.

Bữa cơm này, Tuế Hòa ăn chẳng thấy vị gì. Cô như biến thành bóng đèn thừa thãi.

“Anh,” Tuế Hòa lau miệng, “Em ra ngoài đi dạo một lát.”

Tuế Sơ gật cằm, “Đi đi.”

Địa điểm ăn tối là một nhà hàng kiểu Tây nổi tiếng ở thành phố G, tọa lạc giữa sườn núi. Phía trước là khu vực dùng bữa, phía sau là một khu vườn rộng lớn. Buổi tối đèn đuốc sáng trưng, sân thượng thiết kế hình vòng cung, đứng ở độ cao này nhìn xuống cảnh đêm, quả thực đẹp nức tiếng.

Tuy cảnh rất đẹp, nhưng có lẽ do tâm trạng ảnh hưởng, Tuế Hòa chỉ thấy cảnh đêm nơi này phồn hoa mà tịch liêu. Cô quấn chặt chiếc khăn choàng, gió đêm thổi tung mái tóc rối bời. Cô chẳng buồn vuốt lại, chỉ chăm chú nhìn màn hình điện thoại đang sáng… vẫn không có bất kỳ tin nhắn nào.

Ngay khi đến đây, Tuế Hòa đã đăng một trạng thái kèm định vị, chỉ mình Cừ Chiêu có thể thấy được. Rất kỳ lạ, rõ ràng biết ngày kia Cừ Chiêu mới rảnh, nhưng cô lại có ảo giác tối nay hắn sẽ xuất hiện trước mặt mình.

Chẳng qua hiện thực luôn phũ phàng hơn tưởng tượng. Từ thành phố B đến thành phố G, nhanh nhất cũng phải mất hai tiếng đồng hồ. Dù có cố tình ăn cơm thật chậm cũng không lừa được chính mình.

Tuế Hòa vuốt lại mái tóc, đáy lòng trào dâng nỗi mất mát. Trong khoảng thời gian này cô sống chẳng vui vẻ chút nào. Chuyện trẻ con nào cô cũng làm hết, hoàn toàn không giống phong cách thường ngày của cô.

Gió quá lớn, thổi khô cả mắt. Tuế Hòa nghĩ giờ này nên để lại không gian riêng cho Tuế Sơ và Lương Dục. Vừa chuẩn bị quay về, xoay người lại thì ngây cả người.

Lối ra sân thượng có một người đang đứng đó.

“Cậu cứ thế chắc chắn tôi sẽ nhìn thấy trạng thái kia?”

Sau khi Cừ Chiêu đến thành phố G mới nhớ ra hắn không biết hiện giờ Tuế Hòa đang ở đâu. Tuy nhiên cũng không khó đoán, khách sạn mà Tuế Sơ đưa Tuế Hòa đến ở cũng chỉ có vài lựa chọn.

Nhưng khi gần đến nơi, Cừ Chiêu lại chần chừ.

Nên làm thế nào mới đúng đây?

Suốt dọc đường tự hỏi, Cừ Chiêu vẫn chưa nghĩ ra câu trả lời. Hắn tới thành phố G, đơn giản chỉ là đến tìm Tuế Hòa, không phải để hòa giải, cũng chẳng phải để yếu thế, hắn chỉ muốn gặp Tuế Hòa mà thôi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận