Chương 38

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 38

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Hòa Giải Trong Gió Đêm

Tuế Hòa muốn hắn sửa bỏ tật xấu, hắn tuyệt đối sẽ không sửa. Thứ dục vọng chiếm hữu này đã ăn sâu vào máu thịt hắn mười mấy năm nay vì Tuế Hòa, đừng nói bắt hắn sửa bỏ trong bảy ngày ngắn ngủi, dù cho mấy chục năm nữa, cũng vẫn là chuyện bất khả thi. Chỉ có tăng lên, chứ không bao giờ giảm bớt.

Nhưng nếu Tuế Hòa muốn hắn kiềm chế lại, hắn bằng lòng vì cô mà che giấu đi.

Chỉ là muốn liên lạc với Tuế Hòa như thế nào thì phải tìm một cơ hội thích hợp.

Như có thần giao cách cảm, sáu rưỡi chiều, Tuế Hòa đăng một trạng thái, là một bức ảnh phong cảnh kèm theo định vị.

Thật khéo làm sao. Cừ Chiêu cười thầm.

Một mình đứng đó khoác lác giữa trời gió, trông thật ngốc nghếch. Cừ Chiêu nhìn bóng lưng cô, chiếc khăn choàng quấn kín vẫn không che được đường cong eo mông quyến rũ. Hắn nhíu mày, lại gầy đi rồi.

Hắn bước lên bậc thang, định đi đến chỗ Tuế Hòa, vừa hay Tuế Hòa cũng quay người lại. Hai người cứ thế đối mặt.

Cừ Chiêu dừng lại, bình tĩnh nhìn cô, hỏi: “Cậu cứ thế chắc chắn tôi sẽ nhìn thấy trạng thái kia?”

Tuế Hòa cũng đứng yên tại chỗ, cúi đầu nuốt xuống vị chua xót nơi cổ họng. Bàn tay giấu trong khăn choàng hưng phấn đến đổ mồ hôi nóng hổi. “Dù sao tớ cũng đạt được mục đích rồi.” Cô không phủ nhận mình cố ý đăng trạng thái.

Cừ Chiêu nhướng mày, khóe miệng không kìm được cong lên. Hắn bước từng bước lên cầu thang tầng hai, kéo gần khoảng cách với Tuế Hòa hơn một chút. “Cậu qua đây hay là tớ đi đến?”

Tuế Hòa sụt sịt mũi, giọng nói mang theo ý tứ làm nũng rõ rệt: “Cậu đến đây.”

Cừ Chiêu nghe lời sải bước về phía cô, dừng lại ở vị trí chỉ cách cô một bước chân. Hai người đứng gần đến nỗi hơi thở cũng hòa quyện vào nhau trong làn gió đêm.

Hắn rũ mắt, “Lạnh không?”

“Lạnh.” Tuế Hòa gật đầu.

“Chậc,” Cừ Chiêu nhếch môi cười, “Thế thì ôm một lát sẽ không lạnh nữa.” Vừa nói vừa ôm chầm lấy cô, siết chặt đến mức gió cũng không lùa vào được.

Đã lâu rồi không ôm. Tuế Hòa khẽ thở ra một tiếng thỏa mãn, giơ tay ôm lấy eo Cừ Chiêu rồi hít sâu một hơi mùi hương quen thuộc trên người hắn. Thật sự không lạnh nữa.

Cừ Chiêu hỏi: “Có nhớ tôi không?”

Tuế Hòa thành thật: “Có.”

“Vậy là tốt rồi, coi như công bằng.”

Bên này hai người ôm nhau giữ ấm, bên kia Tuế Sơ mặt đen như đít nồi đứng trước cửa sổ.

Quả nhiên Tuế Hòa lại ở bên Cừ Chiêu.

Cừ Chiêu không phải người lương thiện, vốn không thích hợp với Tuế Hòa. Trước kia Tuế Sơ đã không ưa Cừ Chiêu, hiện tại Cừ Chiêu trở về Triệu gia, anh ta càng chán ghét hắn thêm một bậc. Người này tâm cơ quá sâu, Tuế Hòa ở bên hắn sẽ bị tổn thương.

Lương Dục thấp thỏm gảy móng tay, “Tuế Sơ, anh sao thế?”

Tuế Sơ không đè nén được lửa giận trong lòng, khiến cho lời nói với Lương Dục cũng mang theo vẻ kích động khó chịu. “Không liên quan đến em, lo cho bản thân mình đi.”

Lương Dục ủy khuất cúi đầu, hốc mắt ươn ướt, “Biết rồi.”

Nhận ra thái độ của mình không tốt, Tuế Sơ đổi giọng nhẹ nhàng hơn. Anh ta xoa xoa gáy Lương Dục, nói: “Hôm nay em biểu hiện rất tốt, tôi rất hài lòng.”

Nhận được lời khen nhưng Lương Dục chẳng cảm thấy vui vẻ chút nào. Vừa rồi tất cả những cử chỉ ân ái thân mật trước mặt người khác cũng chỉ là diễn kịch, có gì đáng để cô vui mừng chứ?

Lương Dục thật sự ngưỡng mộ Tuế Hòa có được Tuế Sơ, một người anh trai luôn lo nghĩ hết lòng cho cô ấy, mặc dù tình cảm của người anh trai này đối với em gái có chút vặn vẹo. Mà cùng lúc đó cô lại không ngăn được cảm giác may mắn len lỏi, may mắn Tuế Sơ và Tuế Hòa là anh em ruột, cô vẫn còn cơ hội.

Không đưa Cừ Chiêu đi chào hỏi Tuế Sơ, Tuế Hòa chỉ gọi điện báo một tiếng rồi rời đi trước, theo Cừ Chiêu xuống núi.

“Cậu nói xem tại sao anh tớ lại không thích cậu nhỉ?” Hai người đi vào khách sạn Cừ Chiêu đang ở. Tuế Hòa kéo rèm cửa sổ ra, ánh đèn vạn nhà thu hết vào đáy mắt.

“Có lẽ là đồng tính tương xích (cùng giới đẩy nhau) đi.”

Tuế Hòa buồn cười hỏi: “Đây là lý do gì vậy?”

Cừ Chiêu vẫy tay về phía cô, “Qua đây.”

Tuế Hòa nghe lời đi qua ngồi xuống cạnh hắn, lại nghe hắn nói: “Cậu còn nhỏ, nhiều chuyện không hiểu thì tốt hơn.”

“Nói bậy.” Tuế Hòa đứng dậy, “Tớ đi tắm rửa đây.”

Cừ Chiêu vỗ nhẹ mông cô: “Đi đi.”

Nghe tiếng nước chảy trong phòng tắm, Cừ Chiêu day day ấn đường. Dồn hết công việc lại cộng thêm hai tiếng gấp rút chạy xe, hai ngày nay hắn ngủ chưa đến sáu tiếng, mệt rã rời.

Vừa rồi Tuế Hòa hỏi hắn tại sao Tuế Sơ không thích hắn, câu “đồng tính tương xích” kia không phải không có nguyên do.

Tuế Sơ thích Tuế Hòa. Hắn nhìn ra được.

Nhưng tình cảm Tuế Sơ dành cho Tuế Hòa có chút không giống Cừ Chiêu. Cừ Chiêu đối với Tuế Hòa, là ham muốn chinh phục cùng với thứ tình cảm nào đó mà hắn vẫn luôn lựa chọn bỏ qua. Mà Tuế Sơ đối với Tuế Hòa, là tình cảm của anh trai muốn bảo vệ em gái, luôn đặt Tuế Hòa lên hàng đầu, cảm thấy không ai xứng với cô.

Muốn nói điểm chung duy nhất giữa Cừ Chiêu và Tuế Sơ, thì đó chính là cả hai đều có dục vọng chiếm hữu mãnh liệt đối với Tuế Hòa.

Bình luận (0)

Để lại bình luận