Chương 47

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 47

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Lựa Chọn Của Thẩm Oái

Căn hộ của Cừ Chiêu mang phong cách rất lạnh lẽo. Mỗi một món đồ gia dụng đều được bày biện như đã tính toán kỹ lưỡng khoảng cách, không thừa không thiếu, góc cạnh sắc bén, màu sắc đơn điệu…

Thẩm Oái phản ứng lại, cô ta chỉ cảm thấy tay chân lạnh ngắt. Cừ Chiêu biểu hiện thản nhiên đến vậy, chẳng lẽ là muốn… giết chết cô ta sao?

Thẩm Oái co rúm người lại, hai tay ôm lấy cổ, bả vai run rẩy không ngừng, “Cừ Chiêu, rốt cuộc anh muốn làm gì với tôi…”

Cô ta sai rồi, Cừ Chiêu vốn không phải là người mà cô ta nên đụng vào. Trước kia Thẩm Oái cảm thấy Cừ Chiêu cùng một loại người với cô ta, làm việc gì cũng luôn giữ lại một đường lui, không bao giờ đánh khi chưa có sự chuẩn bị trước. Nhưng mãi cho đến giờ khắc này, sự không chút sợ hãi của Cừ Chiêu mới khiến cô ta phát hiện ra bản thân không thể so bì độ tàn nhẫn với hắn.

Cô ta quá ngây thơ rồi.

Cừ Chiêu không lập tức trả lời, mà từ trong ngăn tủ phía sau lấy ra một chiếc ống tiêm. Chất lỏng trong suốt tràn đầy trong ruột ống nhỏ. Hắn rút nắp bảo vệ ra, đầu kim tiêm sắc bén làm Thẩm Oái nhìn thôi cũng thấy xương cốt đau nhức.

“Người theo dõi Tuế Hòa, là cô tìm.” Câu trần thuật, không chút nghi ngờ.

Cho dù đã đoán ra được, nhưng nghe thấy Cừ Chiêu khẳng định như vậy, Thẩm Oái vẫn cảm thấy nực cười. Lửa giận và nỗi sợ hãi cùng lúc bành trướng, Thẩm Oái suy sụp hô to: “Anh điên rồi sao!”

Rốt cuộc con tiện nhân Tuế Hòa kia có điểm gì tốt đẹp chứ? Đáng giá để Cừ Chiêu vì cô ta mà nổi điên với mình sao?

Phế vật không biết hối cải.

“Như vậy mà đã gọi là điên rồi sao?” Cừ Chiêu nhớ đến gương mặt của Tuế Hòa để ép bản thân bình tĩnh lại. Hắn lại ngồi xổm xuống, kẹp ống tiêm giữa hai đầu ngón tay, dùng bàn tay còn lại vỗ nhẹ lên mặt Thẩm Oái, “Nếu không phải vì Tuế Hòa, cô cho rằng hiện tại cô còn mạng để nói chuyện với tôi à?”

Thẩm Oái nhìn chằm chằm vào chiếc ống tiêm kia, cô ta run rẩy kịch liệt, trên người không ngừng đổ mồ hôi lạnh, “Rốt cuộc anh… muốn làm gì?”

“Không làm gì cả.” Cừ Chiêu quơ quơ đầu kim tiêm trước mặt cô ta, “Chỉ là đang nghĩ, nên cắm mũi tiêm này vào đâu đây.”

Thẩm Oái thét lên chói tai: “Cừ Chiêu!”

Cừ Chiêu không kiên nhẫn xoa xoa tai, “Tôi cảnh cáo cô.” Hắn hờ hững nhìn Thẩm Oái đang khóc lóc không màng đến hình tượng, nói: “Đừng có chọc vào Tuế Hòa. Nếu không, thứ này một khi chui vào cơ thể cô sẽ gây ra hậu quả gì, tôi không chịu trách nhiệm đâu.”

Thẩm Oái nhìn hắn, như đang nhìn một con quái vật: “Anh đúng là đồ điên.”

“Bây giờ tên điên này sẽ cho cô một cơ hội,” Cừ Chiêu chỉ chỉ về phía cửa, “Từ nơi này đi ra ngoài, hoặc là tôi tiêm cho cô một mũi. Tự cô chọn đi.”

Mắt Thẩm Oái lóe lên tia sáng, “Anh để tôi đi?”

“Đúng vậy.” Cừ Chiêu thờ ơ gật đầu. Lại không chịu nổi mùi nước hoa nồng nặc trộn lẫn với mùi mồ hôi, hắn đứng dậy, “Xem cô chọn thế nào.”

Thẩm Oái vịn vào vách tường cố gắng đứng lên, hai chân mềm nhũn như chỉ còn da bọc xương, “Anh đừng có mà hối hận.”

Cừ Chiêu nhún vai, “Không hối hận.”

Thẩm Oái như được đại xá. Cô ta lao về phía cửa, vừa mới nhào đến cánh cửa lạnh ngắt, phía sau liền truyền đến câu nói lạnh như băng của Cừ Chiêu.

“Thẩm Oái, đi ra khỏi cánh cửa này, tôi hy vọng cô biết cô nên làm cái gì, không nên làm cái gì. Đây đều là trách nhiệm cho sự lựa chọn của cô, cô hiểu chứ.”

Thẩm Oái nắm chặt tay nắm cửa, chậm chạp không cử động, trong đầu suy nghĩ quay cuồng trăm vòng.

Cừ Chiêu cười một tiếng. Lẽ ra lời nói kế tiếp nên là những lời lẽ tình cảm cực kỳ dễ nghe.

Nhưng mà không phải.

Hắn nói: “Nhưng cô cứ khiêu chiến thêm lần nữa thử xem, xem ai sẽ thắng.”

Thẩm Oái mở cửa ra, giọng nói khàn khàn cực độ.

“Tôi biết rồi.”

Cô ta đấu không lại Cừ Chiêu. Lòng Thẩm Oái sáng như gương. Đừng nhìn hiện giờ Thẩm gia có vẻ ngoài đồ sộ vẻ vang, thật ra bên trong đã là một cái vỏ rỗng tuếch. Nếu ngay lúc này cô ta xảy ra chuyện gì, thì sẽ không có một ai đứng ra bảo vệ cô ta cả. Nếu muốn sống yên ổn vui vẻ qua hết đời này, cô ta chỉ có thể nhắm mắt nhìn thẳng về phía trước.

Cừ Chiêu, cô ta không thể trêu vào được.

Mà Thẩm Oái cũng không hề biết, sau khi cô ta rời đi, Cừ Chiêu đã cười lạnh ném ống tiêm vào thùng rác.

“Một liều dung dịch dinh dưỡng mà đã sợ thành ra như vậy.” Ngay cả ly nước kia, cũng chỉ là nước ấm bình thường, làm gì có công dụng khiến người ta thần trí không rõ, tay chân nhũn ra cơ chứ. Tất cả đều do tâm lý tự hù dọa mình mà thôi.

Cừ Chiêu nhìn ra ngoài cửa sổ, Thẩm Oái đi đứng loạng choạng lảo đảo, chân tay mềm nhũn.

Hắn nhếch môi: “Phế vật.”

(Thẩm Oái đáng đời. Tìm người hại Tuế Hòa mà vẫn cảm thấy bản thân không sai!!! Nên trừng phạt! Nên trừng phạt! Con trai ta thật ngầu! (Ta kích động cái gì chứ, than ôi.))

Tuế Hòa biết sinh nhật của Nam Nhĩ Hạo không thể nào trôi qua bình yên được.

Trong buổi tối hôm đó, Nam Phong đã giao toàn quyền phụ trách hạng mục thu mua làng du lịch mới đây của công ty cho Nam Nhĩ Đằng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận