Chương 51

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 51

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Trò Chơi Nguy Hiểm

Tuế Hòa đứng dậy, vươn tay kéo hắn, cùng đi về phía phòng ngủ. Trong phòng không bật đèn, cả căn phòng tối om. Trên người cô cũng là bộ đồ màu đen, gần như hòa làm một với bóng tối.

Cừ Chiêu nói: “Không cần bật đèn.”

Tuế Hòa không bật đèn nữa. Cừ Chiêu đứng ở phía sau cô, yên lặng nhắm mắt lại, chỉ đi theo bước chân của cô. Hắn sẵn lòng để cô làm đôi mắt của mình.

Nhưng Tuế Hòa à, tại sao em phải nói dối?

Mùa đông làm cho người ta trở nên lười biếng. Lúc Cừ Chiêu bận rộn thì không để ý, sau khi rảnh rỗi hơn một chút, mới phát hiện Tuế Hòa đã rất lâu rồi không ra khỏi nhà.

“Bảo bảo, hôm nay muốn ra ngoài một lát không?”

Tuế Hòa rúc trong ổ chăn ấm áp, khuôn mặt còn ngái ngủ hồng hào, mềm mại, chọc một chút cũng có thể chọc ra nước dồi dào, còn không phải là bảo bảo thì là gì. Cô dùng tay che mặt, giọng lí nhí: “Không muốn đâu.”

Cừ Chiêu kiên nhẫn dỗ dành cô, hôn lên trán rồi lại hôn lên má, “Chúng ta đi ăn món gì ngon ngon.”

Tuế Hòa không chịu chui ra khỏi chăn, chỉ để lộ một đôi mắt long lanh: “Anh nấu còn ngon hơn bọn họ làm.”

Thấy Cừ Chiêu vẫn muốn khuyên tiếp, cô liền xốc chăn trùm kín lên người hắn. Mùi hương cam quýt nhàn nhạt quen thuộc che trời lấp đất, trước mắt Cừ Chiêu tối sầm lại, bên tai chỉ còn nghe thấy tiếng hít thở nhẹ nhàng đều đặn của Tuế Hòa.

“Ở nhà rất tốt mà, đi ra ngoài mệt lắm.”

Cừ Chiêu không nhìn thấy bất cứ thứ gì, lại dễ dàng tìm thấy đôi môi Tuế Hòa. Hắn không trực tiếp hôn lên, mà là mơn trớn như có như không, giọng trầm khàn đầy quyến rũ: “Ở nhà tốt thế nào?”

Tuế Hòa buồn cười, bàn tay vốn đang nắm lấy góc chăn dần dần lần mò tiến vào trong lớp quần áo của hắn… Cô sờ soạng tiểu Cừ Chiêu đang ngủ yên. Căng phồng, cồm cộm, chỉ cần sờ nhẹ một giây đã cảm nhận được nó đang ngo ngoe rục rịch tỉnh giấc.

“Tốt như vậy đó nha.”

Nam căn bị bàn tay mềm mại như bông sờ mó, Cừ Chiêu cảm thấy như bị một luồng điện giật mạnh, bỏng rát. May mà trong chăn tối đen như mực, gương mặt vì dâng lên dục vọng mà đỏ bừng chỉ có mình Cừ Chiêu biết. Hắn đột nhiên ngậm lấy môi Tuế Hòa, bàn tay nhanh chóng cởi thắt lưng quần ngủ của mình, cách lớp quần lót có thể cảm nhận vật nóng bỏng đang đâm về phía đùi cô, từng chút một, từng chút một, đâm cho đến khi cô ướt đẫm.

“Tuế Hòa, chúng ta chơi một trò chơi đi?”

“Chơi trò gì?” Tuế Hòa kẹp chặt hai chân, đón ý hùa theo sự cọ xát của hắn. Bây giờ chỉ cần không phải ra khỏi cửa, bảo cô làm gì cũng được.

“Chơi trò… cưỡng gian.”

Tuế Hòa bị dồn đến phòng thay đồ rộng lớn, cô hoảng sợ trốn vào một góc khuất trong tủ quần áo âm tường, đôi tay che chặt miệng, cả người co rúm lại, không dám cử động.

“Cô gái của anh trốn đâu mất rồi nhỉ?”

Thanh âm lạnh lẽo của Cừ Chiêu vang lên ngoài cửa. Cô run bắn cả người, khuỷu tay vô tình đụng phải thành tủ.

“Á ui…”

Tiếng bước chân ngày càng tới gần. Tuế Hòa tuyệt vọng nhắm nghiền hai mắt.

“Ở đây sao?” Cừ Chiêu mở một cánh cửa tủ khác, giọng nói chậm rãi đầy tiếc nuối, “Không có à.”

Tuế Hòa co người lại hết mức có thể, cô sợ hãi đến nỗi tiếng nức nở bật ra không thể kìm nén được nữa.

“Cô gái của anh đang khóc sao?”

Cừ Chiêu cười khẽ, tiếng hít thở rất nhẹ nhàng. Giây phút này, hắn chính là gã biến thái đã theo dõi Tuế Hòa về đến tận nhà. Hắn muốn lột sạch quần áo của người con gái hắn mơ ước bấy lâu nay, hung hăng chiếm hữu cô, chà đạp cô, để trong cơ thể cô tràn ngập tinh dịch của hắn, vẩn đục, ấm nóng, tràn đầy đến mức sắp trào ra, bắt cô phải nuốt hết; hắn muốn nghe cô khóc lóc van xin, giọng đã khản đặc nhưng vẫn không thay đổi được gì, thân thể vặn vẹo như rắn nước, trên bộ ngực no đủ loang lổ những dấu hôn tím bầm.

“Vậy còn chỗ này thì sao?”

Cửa tủ nơi cô ẩn nấp bật mở. Trước mắt Tuế Hòa sáng chói lòa. Cô mở to mắt, bên trong ngập tràn sợ hãi, theo sau là những giọt nước mắt lăn dài. Cô liều mạng lắc đầu, giọng van nài đứt quãng: “Cầu xin anh, đừng mà…”

Cừ Chiêu ngồi xổm xuống, nhìn thẳng vào mắt cô. Ánh mắt sâu thẳm lại ẩn chứa sự dịu dàng kỳ lạ, đối lập hoàn toàn với khí chất cổ quái nơi khóe miệng hắn. Hắn đưa tay lau nước mắt cho cô, “Cô gái của anh khóc trông cũng thật đẹp.”

Tuế Hòa suýt nữa quên mất cả hô hấp. Tay cô run run muốn chạm vào Cừ Chiêu, ai ngờ cổ tay đau xót, cả người cô đã bị hắn túm ra khỏi tủ quần áo!

Cừ Chiêu dùng sức lực không thể kháng cự kìm chặt đôi bàn tay đang vùng vẫy của Tuế Hòa. Ánh đèn treo trên trần nhà hội tụ thành một điểm sáng trong đôi đồng tử đang giãn nở vì sợ hãi của cô. Cừ Chiêu sung sướng cười to thành tiếng, hắn cực kỳ thích thú nhìn đôi mắt cô hiện lên vẻ tuyệt vọng và giãy giụa bất lực. Cảm giác kích động sảng khoái dâng trào trong lòng khiến hắn vừa xa lạ lại vừa quen thuộc, dường như hắn vốn nên là như thế này… Làm cho Tuế Hòa ôm nỗi sợ hãi đối với hắn mới chính là mục tiêu hắn theo đuổi.

“Cô gái của anh.”

Vào những năm tháng niên thiếu tăm tối của Cừ Chiêu, cả ngày lẫn đêm hắn đều nghĩ đến cô gái của hắn. Dưới ánh đèn sáng rực kia chính là Tuế Hòa, là cô gái trong trái tim hắn. Bây giờ cô gái của hắn đang nằm dưới thân hắn, khóc lóc nói không cần. Hắn cương cứng đến mức hận không thể trực tiếp ấn côn tht đang đặt trên mặt cô vào trong miệng cô ngay lập tức.

Nhưng hắn sẽ không làm như vậy. Cô gái của hắn nên được người ta cẩn thận che chở, nâng niu. Bằng cách thức đặc biệt của riêng hắn.

Một tay Cừ Chiêu nắm chặt hai cổ tay Tuế Hòa ghìm trên đỉnh đầu, tay còn lại luồn vào trong chiếc quần ngủ rộng thùng thình của cô. Bởi vì hai chân cô đạp loạn xạ, việc cởi quần trở nên vô cùng khó khăn, chiếc quần mắc kẹt ở phần giữa đùi không thể kéo xuống tiếp được nữa.

Bình luận (0)

Để lại bình luận