Chương 54

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 54

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Lời Thú Nhận Đêm Khuya

Hành lang im ắng đến lạ thường, ánh đèn vàng ấm áp trải dài dọc lối đi. Tuế Hòa ngó đầu ra nhìn trái phải thăm dò, không thấy bóng người nào. Cô yên tâm, lại cẩn thận nhẹ nhàng chui ra khỏi phòng, đóng kỹ cánh cửa lại. Bộ đồ ngủ màu hồng phấn cùng đôi dép lê lông nhung màu trắng khiến cô lúc này trông chẳng khác nào một chú thỏ con đang lén lút đi kiếm ăn vào ban đêm.

Địa điểm cần đến là phòng ngủ của sói xám.

Mục tiêu cần đạt được là củ cà rốt mà sói xám đã cướp mất của cô.

Đi qua hành lang dài hun hút, lại rẽ thêm một lần nữa, Tuế Hòa dừng bước chân trước một cánh cửa phòng quen thuộc. Cô hóp bụng lại, bàn tay đặt lên nắm cửa, nhẹ nhàng ấn xuống. Cửa không khóa. Trong chớp mắt, bóng dáng cô liền biến mất khỏi hành lang trống vắng.

Chú thỏ trắng nhỏ đã thuận lợi lẻn vào căn cứ bí mật của sói xám gian ác.

Tình tiết có phần đặc biệt hơn một chút là chú thỏ trắng này lại hoàn toàn cam tâm tình nguyện để cho sói xám thực hiện kế hoạch ôm cây đợi thỏ của mình.

Tuế Hòa vừa mới bước chân vào phòng khách đã bị Cừ Chiêu từ phía sau ôm chặt vào lòng.

“Trên người hơi lạnh rồi này, sao không mặc thêm áo khoác vào?”

Tuế Hòa cởi đôi dép lê nhung ra, dẫm lên mu bàn chân ấm áp của Cừ Chiêu. Cô tham lam hít hà mùi hương quen thuộc trên người hắn. Mùi hương này thật sự làm cô cảm thấy an tâm vô cùng. Cô nhắm mắt lại cười khúc khích, nói: “Em đây không phải là đang tới tìm cái đại lò sưởi di động của em sao?”

Tuế Hòa và Cừ Chiêu nằm trên chiếc giường lớn ấm áp, chiếc đèn ngủ nhỏ ở đầu giường chỉ phát ra một vầng sáng mờ ảo. Hệ thống máy sưởi trong phòng hoạt động liên tục, chăn mền khô ráo, thơm tho. Hai người cứ như vậy nằm cạnh nhau, trò chuyện những câu bâng quơ không đầu không cuối.

“Hôm nay bố tìm anh nói những gì thế?”

“Hỏi anh có thể cho em được những gì.”

Tuế Hòa gối đầu lên cánh tay rắn chắc của hắn, ngước mắt nhìn hắn chăm chú, “Anh đã đáp lại thế nào?”

“Mãi mãi không phản bội em, mãi mãi không chia lìa đôi ta.”

Những lời này nghe qua rất có trọng lượng, nhưng Cừ Chiêu nói ra lại nhẹ nhàng bâng quơ như thể đang thảo luận xem ánh trăng đêm nay tròn hay khuyết vậy.

Tuế Hòa hoảng hốt mở miệng: “Nhưng mà chuyện tương lai không ai có thể nói trước được điều gì…”

Cừ Chiêu vốn đang mân mê những ngón tay thon dài của cô, đột nhiên véo mạnh một cái, tựa như đang cảnh cáo. Nghe thấy cô khẽ kêu đau mới nói tiếp: “Anh có thể làm được thì anh mới nói. Thế nên sau này, quyền lựa chọn sẽ nằm hoàn toàn trong tay em. Trừ phi em muốn rời đi, nếu không anh tuyệt đối sẽ không nuốt lời hứa đâu.”

Tuế Hòa là người hắn muốn kéo cùng xuống địa ngục, trên đời này không có người nào quý giá hơn cô nữa. Chỉ là, Cừ Chiêu đang lo lắng không biết sau khi Tuế Hòa nhìn rõ bộ mặt dơ bẩn thật sự của hắn rồi sẽ né tránh hắn hay không… Đến lúc đó, điều hắn sợ không phải là bản thân mình sẽ thương tâm, mà là sợ mất kiểm soát sẽ làm tổn thương đến Tuế Hòa.

Tuế Hòa mấp máy môi vài lần, rồi đặt bàn tay mình lên ngực trái Cừ Chiêu. Tim hắn đập rất vững vàng, ổn định, không hề có dấu hiệu nói dối. Cô khẽ nói: “Em cũng có thể làm được.”

Cừ Chiêu hôn nhẹ lên môi cô một cái coi như lời đáp lại, rồi sau đó không nói gì thêm nữa. Hắn khẽ vỗ về tấm lưng Tuế Hòa, dịu dàng dỗ cô đi vào giấc ngủ.

Tuế Hòa vừa dịu dàng lại vừa thần bí. Từ trước đến nay vẫn luôn như vậy.

Nghe tiếng hít thở đều đều nhè nhẹ của cô bên tai, đầu óc hắn lại hồi tưởng đến câu nói “Em cũng có thể làm được” của cô ban nãy. Trong miệng Cừ Chiêu như bị tắc nghẹn bởi vô số lát chanh ngâm đường, lồng ngực ê ẩm chua xót, đầu lưỡi đảo quanh một vòng, lại chỉ cảm nhận được vị ngọt thanh mát lạnh khoan khoái lạ thường.

Tuế Tử Đình gọi hắn vào thư phòng không chỉ để hỏi vài câu đơn giản như vậy. Trong thư phòng, hầu như hai người chỉ im lặng đối mặt nhau, nhưng toàn bộ câu chuyện ngầm đều xoay quanh Tuế Hòa. Ngay khi Cừ Chiêu định rời khỏi thư phòng, Tuế Tử Đình gõ gõ lên mặt bàn, thần thái đầy khí thế của một người bề trên.

“Cậu có biết vì sao tôi lại dễ dàng chấp nhận cậu như vậy không?”

Tuế Tử Đình chỉ chỉ vào đôi mắt mình, ánh mắt sắc bén như nhìn thấu tâm can người đối diện, “Không đơn giản chỉ vì Hòa Hòa thích cậu. Mà còn bởi vì tôi nhìn ra được, cậu thích Hòa Hòa nhiều hơn con bé thích cậu.”

Tắt chiếc đèn ngủ đầu giường đi, Cừ Chiêu áp má mình lên vầng trán ấm áp của Tuế Hòa. Hắn ôm chặt cô vào lòng, cảm nhận sự ấm nóng, mềm mại quen thuộc. Hệt như tâm trạng của hắn lúc này, rực cháy mà lại dịu êm lạ thường.

Rốt cuộc Cừ Chiêu cũng phải thừa nhận, Tuế Tử Đình nói không hề sai.

Bỏ đi toàn bộ những ý đồ đen tối ban đầu, cái gì mà chiếm hữu, cái gì mà tra tấn, cái gì mà chinh phục, cho dù từ bỏ hết tất cả những thứ đó, thì hắn vẫn muốn được ở bên cạnh Tuế Hòa.

Đã từng có lúc, Cừ Chiêu luôn mang theo sự thương hại và trào phúng đối với tất cả con người và sự vật xung quanh. Hắn cảm thấy bộ mặt thật của con người quá đỗi xấu xa, chỉ có duy nhất Tuế Hòa là ngoại lệ. Hắn bằng lòng vì Tuế Hòa mà bỏ qua sự cao ngạo cố hữu để cúi đầu… chẳng sợ Tuế Hòa có điều gì đó đang giấu giếm hắn.

Nhưng ngẫm lại mà xem, không phải hắn cũng như vậy sao?

Hai người ở bên nhau, cần phải có sự công bằng. Tuế Hòa có lý do khó nói của riêng cô, hắn cũng có những điều hắn không thể nói ra, xem như hòa nhau.

Một ngày nào đó Tuế Hòa sẽ thẳng thắn với hắn mà thôi. Thời gian còn dài, Cừ Chiêu sẵn lòng chờ đợi.

Bởi vì hắn thích Tuế Hòa… Không, phải nói là hắn yêu Tuế Hòa.

Không phải là cô thì không thể là ai khác.

Bình luận (0)

Để lại bình luận