Chương 56

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 56

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Chúc Tết Không Thành

Mùng 2 Tết, tiết trời quang đãng, trong xanh không một gợn mây. Lúc Nam Nhĩ Hạo tới Tuế gia chúc Tết, Tuế Hòa vẫn còn đang ngủ nướng trên giường. Cậu ta ngồi trong phòng khách đợi khoảng nửa tiếng đồng hồ, Tuế Hòa mới chậm rì rì từ trên lầu đi xuống.

Trong nhà bật máy sưởi ấm áp, Tuế Hòa mặc khá phong phanh, chỉ khoác bừa một chiếc áo khoác cardigan dáng dài bên ngoài bộ đồ mặc ở nhà. Cô ôm cánh tay đi xuống cầu thang, làm bộ không nhìn thấy Nam Nhĩ Hạo đang ngẩng lên nở một nụ cười tươi rói với mình.

“Tuế Hòa, năm mới vui vẻ nhé.”

Tối hôm qua gọi video nói chuyện với Cừ Chiêu đến quá khuya, hiện giờ đầu óc Tuế Hòa vẫn còn hỗn độn chưa tỉnh táo hẳn. Cô ngồi xuống ghế sofa đối diện Nam Nhĩ Hạo, tự rót cho mình một chén trà nóng, uống xong một ngụm mới chậm rãi nói: “Tôi lớn tuổi hơn cậu đấy.” Ngụ ý là cậu ta không được phép gọi thẳng tên họ của cô như vậy.

Nam Nhĩ Hạo không hề để tâm, cười cười, dáng vẻ thảnh thơi dựa vào lưng ghế sofa, “Thích tôi gọi là chị đến thế cơ à?”

Tuế Hòa liếc xéo cậu ta một cái, trong đầu lại nhớ đến lời dặn dò của Cừ Chiêu tối hôm qua. Cừ Chiêu bảo cô nên giữ khoảng cách với Nam Nhĩ Hạo một chút. Vậy mà hôm nay Nam Nhĩ Hạo lại tự mình tìm đến tận nhà, thật quá trùng hợp rồi.

Việc nào ra việc đó. Cừ Chiêu không thích cô gần gũi Nam Nhĩ Hạo, nếu tối hôm qua cô đã đồng ý rồi, vậy thì bây giờ không thể nuốt lời được.

Không trả lời câu hỏi của Nam Nhĩ Hạo, Tuế Hòa hỏi thẳng vào vấn đề chính, “Nói đi, cậu tới đây tìm ai?”

“Tôi tới tìm chị.”

Tuế Hòa nhún vai tỏ vẻ không quan tâm, trực tiếp đứng dậy, không nói thêm lời nào liền đi về hướng cầu thang lên lầu.

Ánh mắt Nam Nhĩ Hạo thoáng buồn bã, cậu ta bước nhanh đuổi theo sau lưng cô, định đưa tay ra kéo Tuế Hòa lại nhưng lại bị cô nhanh chóng né tránh được.

Tuế Hòa nhíu chặt mi lại, trong giọng nói tràn đầy vẻ ghét bỏ không hề che giấu, “Cậu muốn làm cái gì?”

Nam Nhĩ Hạo nhìn bàn tay trống không đang lơ lửng giữa không trung của mình, không nghĩ tới Tuế Hòa sẽ nhạy cảm đến như vậy. Một lần, hai lần… Cho dù là bao nhiêu lần đi nữa, Tuế Hòa vẫn luôn lựa chọn né tránh sự đụng chạm thân mật của cậu ta.

Nếu đối với ai cô cũng đều giữ khoảng cách như vậy thì thôi đi, nhưng Nam Nhĩ Hạo lại nhớ rất rõ ràng, mỗi lần Cừ Chiêu chạm vào Tuế Hòa, cô không hề né tránh chút nào, thậm chí còn biết cách đáp lại nữa.

Dựa vào cái gì chứ? Rõ ràng là cậu ta quen biết Tuế Hòa sớm hơn hắn mà.

Năm ấy Nam Nhĩ Hạo vừa mới được đưa về Nam gia, không biết có phải những đứa trẻ con nhà giàu khác đều bị người lớn trong nhà cảnh cáo hay không, mà không một đứa trẻ nào trong số đó muốn chơi cùng cậu ta cả. Chỉ có duy nhất Tuế Hòa bằng lòng chơi với cậu ta.

Ngày đó Tuế Hòa còn nhỏ nhỏ xinh xinh, làn da trắng nõn nà, khi cười rộ lên đôi mắt sáng long lanh như chứa cả bầu trời sao, mặc trên người bộ váy liền thân màu đỏ tươi, trông giống hệt một trái táo đỏ chín mọng. Cô chỉ chăm chú nhìn một mình cậu ta, mặc kệ những đứa trẻ khác đang đứng phía sau hô to gọi nhỏ, không chút do dự chạy tới chỗ cậu ta đang đứng một mình, cất giọng trong trẻo hỏi: “Tớ tên là Tuế Hòa, còn cậu tên là gì?”

Nam Nhĩ Hạo nhớ lại trước kia khi có thời gian rảnh rỗi, mẹ cậu ta thường hay kể cho cậu ta nghe câu chuyện cổ tích về nàng Công chúa Bạch Tuyết. Lúc Tuế Hòa cười với cậu ta, cậu ta cảm thấy Tuế Hòa chính là nàng Công chúa Bạch Tuyết bước ra từ trong truyện cổ tích.

“Tôi tên là Nam Nhĩ Hạo.”

Ngày hôm đó, Tuế Hòa kéo cậu ta tham gia vào nhóm bạn của cô. Không có một người nào lên tiếng phản đối, bởi vì cậu ta là người được Tuế Hòa đích thân dẫn vào. Tuế Hòa đứng giữa một đám trẻ con lít nhít, cô chính là người đứng đầu không thể nghi ngờ, mà sẽ không có bất cứ ai dám làm trái lại mệnh lệnh của người đứng đầu cả.

“Bọn mình chơi trò đóng vai gia đình đi, Hòa Hòa sẽ làm cô dâu, có ai muốn làm chú rể không nào?”

Mấy đứa trẻ khác nhao nhao xung phong giơ tay lên, nhưng Tuế Hòa lại nhìn về phía Nam Nhĩ Hạo đang đứng ngơ ngác một bên. Cô nói với mọi người: “Tớ nghĩ nên để Nam Nhĩ Hạo làm chú rể đi. Dù sao đây cũng là lần đầu tiên cậu ấy chơi cùng bọn mình, nên được chọn làm chú rể mới phải chứ.”

Những người khác im lặng trong nháy mắt, rồi lại nhao nhao đồng ý với quyết định của Tuế Hòa. Vì dù sao lần sau, Nam Nhĩ Hạo sẽ không phải là người lần đầu tiên tới chơi nữa.

Nam Nhĩ Hạo sửng sốt đứng tại chỗ, vẫn chưa hiểu rõ vì sao mình vừa mới tới chơi đã có được đãi ngộ tốt nhất như vậy. Cậu ta ngốc nghếch bị kéo vào “Lễ thành hôn” bất đắc dĩ.

Lúc trên đỉnh đầu được rắc những mảnh vụn giấy trắng xóa tượng trưng cho pháo hoa, lòng bàn tay Nam Nhĩ Hạo bỗng nóng lên, như thể vừa bắt được một cây bông mềm mại. Cậu ta cúi đầu xuống nhìn, là Tuế Hòa đang nắm chặt lấy tay cậu ta. Tuế Hòa nói: “Làm cô dâu chú rể thì phải dắt tay nhau đi chứ.”

Tuế Hòa kéo Nam Nhĩ Hạo đứng trước một màn giấy vụn trắng xóa lãng mạn, cậu ta cứ ngỡ rằng mình đã gặp được thiên sứ hạ phàm.

Trước kia, người ta nói mẹ cậu ta là kẻ thứ ba chen chân vào hạnh phúc gia đình người khác, không ai muốn chơi với cậu ta cả. Bây giờ mẹ cậu ta thành công thượng vị, đưa cậu ta đến ở trong một căn phòng lớn hơn rất nhiều, những người từng lớn tiếng nói mẹ cậu ta là kẻ thứ ba đều phải ngậm miệng lại, nhưng vẫn không có một người nào bằng lòng chơi với cậu ta.

Ngay lúc này đây, Tuế Hòa xuất hiện. Cô chủ động bắt chuyện với cậu ta, dẫn cậu ta hòa nhập vào tập thể bạn bè của cô, để cậu ta làm chú rể trong trò chơi gia đình, còn nắm tay cậu ta nói với cậu ta rằng… “Làm cô dâu chú rể thì phải dắt tay nhau đi chứ.”

Nam Nhĩ Hạo hận không thể ngày nào cũng chơi trò đóng vai gia đình như thế này. Cậu ta muốn được làm chú rể của Tuế Hòa mỗi ngày.

Nam Nhĩ Hạo bắt hai tay ra sau lưng, vẻ mặt vẫn giữ nguyên nét ngả ngớn bất cần đời, “Chị gái à, chị thật không biết đùa chút nào mà.”

Tuế Hòa khó hiểu liếc nhìn cậu ta một cái, “Tôi biết thừa cậu đến đây không phải để tìm tôi. Anh trai tôi cũng sắp về rồi đó, cậu cứ ngồi đây đợi thêm một lát nữa đi, tôi phải lên tầng trước đã.”

“Đây là cách tiếp khách của Tuế gia các người sao?” Tâm trạng của Nam Nhĩ Hạo không tốt lắm, trong lời nói bắt đầu có gai nhọn.

Tuế Hòa cười hiền lành vô hại: “Là cách tiếp khách của riêng tôi thôi.”

Nam Nhĩ Hạo nhìn theo từng bước chân của Tuế Hòa đi lên cầu thang, trong lòng ngũ vị tạp trần, cảm xúc lẫn lộn.

Mọi thứ đều đã thay đổi rồi.

Cô bé năm đó chủ động dắt tay cậu ta giờ đây lại trở nên tránh né sự đụng chạm của cậu ta như tránh tà, giỏi dùng con dao dịu dàng đâm vào trái tim yếu mềm nhất của cậu ta.

Nếu năm đó cậu ta không bị ép phải đưa ra nước ngoài, có phải hết thảy mọi chuyện bây giờ sẽ khác đi hay không?

Đáng tiếc là trên đời này không có hai từ “nếu như”.

Cục diện rối rắm của Nam gia còn đang chờ cậu ta đi thu thập giải quyết, cậu ta không có dư thời gian và sức lực để nói đến chuyện tình yêu trai gái nam nữ. Chẳng qua vẫn không thể nhịn được, muốn tìm cớ xem mắt để gặp được cô, muốn tìm cớ tổ chức sinh nhật để gặp được cô, muốn tìm cớ đến nhà chúc Tết để gặp được cô.

Cậu ta chỉ muốn gặp lại nàng Công chúa Bạch Tuyết năm đó mà thôi.

Nhưng kết quả của mỗi lần gặp lại là lần nào Tuế Hòa cũng đều né tránh cậu ta. Ngọn lửa hy vọng le lói trong lòng Nam Nhĩ Hạo đã hoàn toàn bị dập tắt, ngay cả một chút khói bụi cũng không còn sót lại.

Bình luận (0)

Để lại bình luận