Chương 57

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 57

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Lời Hứa Chân Thành

Nàng Công chúa Bạch Tuyết vẫn là nàng Công chúa Bạch Tuyết như xưa, chỉ tiếc rằng nàng không phải là của cậu ta mà thôi.

Dư vị của những ngày Tết dần phai nhạt đi, sự náo nhiệt ồn ào cũng dần lắng xuống. Lúc Cừ Chiêu tới Tuế gia đón Tuế Hòa về, trong nhà chỉ có một mình cô. Cô mặc một chiếc váy ngủ mỏng manh, vui vẻ bổ nhào lên người hắn. Mặc quá phong phanh rồi.

Cừ Chiêu đỡ lấy bờ mông tròn trịa của Tuế Hòa, vòng hai đùi thon dài của cô qua hông hắn. Hắn xoa xoa bộ mông đầy đặn trong lòng bàn tay, “Gầy đi rồi sao?” Tuy rằng sờ vào vẫn có da có thịt, nhưng cảm giác nhẹ đi không ít.

Tuế Hòa ôm chặt lấy cổ Cừ Chiêu, gác cằm lên bờ vai vững chãi của hắn, lắc đầu nguầy nguậy, “Béo lên đó, anh có vui không?”

“Béo thêm một chút nữa sẽ tốt hơn.” Hắn không thích Tuế Hòa quá gầy gò.

Tuế Hòa không nghe lời hắn, mặc cho hắn ôm cô trở về phòng ngủ trên lầu. Trong miệng ngâm nga một bài hát không theo giai điệu nào cả, đầu ngón chân xinh xắn vặn vẹo không ngừng, trông cô có vẻ vui vẻ thích thú lắm.

Cừ Chiêu đặt cô ngồi xuống mép giường, hỏi: “Đã thu xếp đồ đạc xong hết chưa?”

Tuế Hòa chu môi lên, ý bảo hắn nhìn về phía tủ quần áo đang mở toang hoác, “Vẫn chưa thu xếp xong đâu.”

Cừ Chiêu đành nhận lấy trách nhiệm đi thu xếp lại quần áo vào vali giúp cô. Thỉnh thoảng hắn sẽ cầm lên vài bộ quần áo cô không thường xuyên mặc lắm, hỏi cô xem có muốn mang theo hay không. Tuế Hòa nằm sấp trên giường, ngước mặt lên nhìn hắn đang vì cô mà bận rộn không ngừng, trong lòng cực kỳ vui vẻ hạnh phúc. Cô luôn thích cảm giác được Cừ Chiêu chăm sóc chu đáo như thế này.

Trước kia khi hai người vừa mới quen biết nhau, Cừ Chiêu rất sợ người lạ, hận không thể thời thời khắc khắc dán chặt lấy người cô không rời. Không thể nói là cô không thích, chỉ có thể nói là không quen lắm mà thôi. Đã một mình tự do tự tại bao nhiêu năm nay, bỗng nhiên bên người nhiều thêm một người làm bạn đồng hành, tư vị làm bất cứ việc gì cũng có người làm cùng, thực ra rất vui vẻ. Được người khác cẩn thận tỉ mỉ chăm sóc, được người khác yêu thương nâng niu trong lòng bàn tay, tóm lại đó là một điều vô cùng hạnh phúc.

Tuế Hòa nghĩ, có lẽ bây giờ cô có thể lý giải được vì sao Cừ Chiêu của đời trước lại biến thành một tên tội phạm giết người máu lạnh rồi. Hắn đứng ở mặt đối lập hoàn toàn với thế giới này, mọi sự tốt đẹp trên đời đều đi ngược lại với hắn. Những người đó cười nhạo hắn, làm lơ hắn, tất cả đều bị hắn gom vào diện phạm vào tội ác tày trời… hắn không trả thù lại bọn họ, hắn sẽ không bao giờ cảm thấy vui vẻ được.

“Cừ Chiêu, anh có cảm thấy vui vẻ không?”

Động tác gấp quần áo của Cừ Chiêu không hề dừng lại, hắn không chút do dự gật đầu: “Vui vẻ.” Chỉ cần Tuế Hòa không rời khỏi hắn, hắn sẽ luôn cảm thấy vui vẻ.

Tuế Hòa lại hỏi tiếp: “Vậy có người nào mà anh cực kỳ ghét không?” Chán ghét đến mức độ muốn ra tay giết người ấy.

Đây chính là vướng mắc lớn nhất trong lòng Tuế Hòa bấy lâu nay. Cô có thể nhìn ra được mặt tăm tối ẩn sâu trong nội tâm Cừ Chiêu, nhưng cô không thể xác định được mức độ hắc hóa của Cừ Chiêu ở đời này đã đủ để hắn cướp đi tính mạng của người khác hay chưa.

Cừ Chiêu sửng sốt vài giây, đảo mắt nhìn cô chăm chú: “Không có.” Trong thế giới quan của hắn, chỉ có thể phân loại thành Tuế Hòa và những người khác mà thôi. Còn như thích người nào hay ghét người nào, hắn không thể phân loại rõ ràng được.

Tuế Hòa nghe vậy mới yên tâm hẳn, cô trở mình nằm ngửa ra, mặt đối diện với trần nhà, cô nói: “Em cũng không có. Em cũng cảm thấy rất vui vẻ.”

Đời trước không có Cừ Chiêu bên cạnh. Đời này thì có rồi. Vậy nên đời trước cô chưa từng cảm thấy vui vẻ hạnh phúc thực sự.

Cừ Chiêu không thu dọn đồ đạc nữa, hắn đi tới bên giường, cúi xuống che khuất tầm mắt Tuế Hòa đang nhìn lên trần nhà. Hắn hôn lên đôi mắt cô, bờ môi của hắn có thể cảm nhận được biên độ kích động run rẩy của hàng lông mi dài cong vút, rung động đến mức làm trái tim người ta xao xuyến. Giống hệt như chủ nhân của nó vậy.

Hắn rất yêu Tuế Hòa, ngay cả tính mạng của mình cũng có thể cho cô. Chỉ cần cô không bao giờ rời đi nữa.

Bình luận (0)

Để lại bình luận