Chương 58

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 58

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Nước Cờ Nam Gia

Mùa đông năm nay trôi qua thật nhanh chóng, một trận tuyết cuối cùng vừa rơi xuống thành phố B chưa được bao lâu. Sau trận tuyết lạnh lẽo này, Nam gia cũng thay đổi theo thời tiết.

Nam gia chủ yếu kinh doanh về các hạng mục bất động sản lớn nhỏ. Mấy năm gần đây luôn muốn chuyển hướng sang ngành nghề thiết bị y tế đang là món mồi béo bở mà ai cũng thèm muốn, muốn chiếm được một phần thị phần trong đó. Vào lúc này, Triệu thị nghiễm nhiên trở thành miếng bánh thơm ngon trong mắt tất cả mọi người. Nhưng Triệu Sinh lại đột nhiên thay đổi sở thích, nói cái gì cũng không chịu hợp tác làm ăn với bất cứ ai.

Cuối năm ngoái, vào thời điểm không một ai hay biết, Nam Nhĩ Hạo bỗng nhiên thành công bàn chuyện hợp tác làm ăn, thuận lợi lấy được hợp đồng béo bở của Triệu gia. Khi tin tức này được công bố ra ngoài khoảng tầm một tháng sau đó, ván đã đóng thuyền, những gia tộc khác muốn nhúng tay vào xoay chuyển tình thế cũng không thể nào làm được nữa.

Nam Phong mừng rỡ ra mặt, địa vị của Nam Nhĩ Hạo ở Nam gia cứ thế bay lên vùn vụt như diều gặp gió. Cậu ta vừa mở miệng nói muốn quay lại phụ trách hạng mục làng du lịch nghỉ dưỡng kia, Nam Phong không chút do dự nào liền đồng ý xếp cậu ta vào hạng mục đó. Ai cũng biết rõ, một khi hạng mục làng du lịch nghỉ dưỡng thành công tốt đẹp, cùng với sự hợp tác với Triệu gia trong lĩnh vực thiết bị y tế, Nam gia sẽ thuận lợi mở rộng thị trường làm ăn ở thành phố B này. Vốn dĩ hạng mục làng du lịch nghỉ dưỡng chỉ có một mình Nam Nhĩ Đằng toàn quyền quản lý phụ trách, hiện giờ lại thêm một Nam Nhĩ Hạo nữa xen vào, người sáng suốt nào cũng nhìn ra được Nam Phong đang đứng về phe nào rồi.

Nam Nhĩ Đằng tức đến sôi cả máu lên. Hắn ta làm sao có thể nghĩ đến một người suốt ngày chỉ biết ăn chơi chác táng không màng thế sự như Nam Nhĩ Hạo lại có thể chơi hắn ta một vố đau điếng bằng nước đi hiểm hóc như thế này cơ chứ? Diễn kịch quá mức chân thật rồi, lòng cảnh giác của Nam Nhĩ Đằng đã sớm bị Nam Nhĩ Hạo dùng những thủ thuật che mắt đơn giản lừa gạt qua mặt.

Ở trong thư phòng, trước mặt Nam Phong, hắn ta làm trò làm bộ phản đối kịch liệt, nói Nam Nhĩ Hạo chỉ là một tên gay mà cũng dám tranh giành quyền lực với hắn ta.

Nam Nhĩ Hạo cười nhạt: “Anh trai à, nếu em thật sự muốn giấu giếm chuyện gì đó, anh nghĩ anh có thể biết được sao? Giả ngu nhiều năm như vậy rồi, có phải anh diễn quá nhập vai rồi hay không?”

Nam Phong ngồi yên lặng nhìn Nam Nhĩ Đằng thở hổn hển vì tức giận, trong lòng không khỏi sinh ra tiếc hận. Tiết mục anh em trong nhà tranh giành quyền lực như thế này, ông ta là người từng trải qua bao sóng gió thương trường sao có thể không nhìn ra được chứ. Trận chiến tranh giành này chẳng qua chỉ là so xem ai có thể vững vàng hơn ai mà thôi. Người nào có thể kiếm tiền về cho Nam gia, ông ta sẽ đứng về phe người đó.

Dạng gia đình hào môn như bọn họ, người nào thích ứng được với hoàn cảnh khắc nghiệt thì sẽ sống sót được, thắng làm vua, kẻ thua cuộc sẽ bị đào thải không thương tiếc. Đừng nói Nam Nhĩ Hạo chỉ là gay, cho dù cậu ta là một thằng nghiện ngập, chỉ cần có thể kiếm ra tiền về cho gia tộc, Nam Phong vẫn có thể mở một mắt nhắm một mắt cho qua.

Mãn nguyện nhìn Nam Nhĩ Đằng tức đến mức mặt mày xám xịt lại, Nam Nhĩ Hạo sung sướng trong lòng đến mức ước gì ngay lập tức có thể nâng chén rượu lên chúc mừng chiến thắng bước đầu của mình. Đó chính là người mà cậu ta thù ghét nhất trên đời này. Năm đó Nam Nhĩ Đằng nhẫn tâm nhốt cậu ta trong căn phòng tối tăm lạnh lẽo suốt một ngày một đêm không cho ăn uống, cậu ta nhất định sẽ trả thù lại bằng cách khiến cho cả đời này Nam Nhĩ Đằng đều phải bị cậu ta dẫm đạp dưới lòng bàn chân không thể ngóc đầu lên được.

Đây mới chỉ là bước đầu tiên mà thôi. Tương lai còn dài, từng ngày một trôi qua, cậu ta sẽ chèn ép Nam Nhĩ Đằng đến cùng, làm cho hắn ta mãi mãi không bao giờ có thể chuyển mình được nữa.

Nam Nhĩ Hạo sung sướng đút hai tay vào trong túi quần, nhìn về phía Nam Phong đang ngồi trên ghế chủ vị, nói: “Ba à, thật ra con thích phụ nữ.”

Những lời này vốn dĩ chỉ là thuận miệng nói ra mà thôi. Nam Nhĩ Hạo vừa nói xong liền nghĩ đến gương mặt xinh đẹp dịu dàng của Tuế Hòa, sắc mặt cậu ta thay đổi trong nháy mắt rồi lại nhanh chóng khôi phục lại bình thường như cũ, “Ba vẫn có thể ôm được cháu nội mà.”

Dù có thích Tuế Hòa thì đã sao chứ? Với cậu ta mà nói bây giờ, sự nghiệp mới là quan trọng nhất. Huống chi vào cái khoảnh khắc đồng ý nhận sự trợ giúp của Cừ Chiêu kia, cậu ta đã không còn tư cách để tranh giành với hắn nữa rồi.

Chiếc váy ngủ bằng lụa mỏng manh gần như trong suốt chỉ hờ hững treo trên bờ vai thon gầy của Tuế Hòa. Cừ Chiêu vừa ra sức mút lấy miên nhũ căng tròn, vừa dùng những ngón tay thon dài tách ra khe thịt đang khép chặt mời gọi. Chiếc váy ngủ này là do chính tay hắn mua về cho Tuế Hòa mặc. Quả nhiên không ngoài dự tính của hắn, chỉ cần nhìn thấy Tuế Hòa mặc nó vào thôi, hắn liền không nhịn được mà cương cứng lên.

“Ưm… Cừ Chiêu…” Tuế Hòa bị bịt mắt bởi một chiếc cà vạt màu đen tuyền. Cảm giác bí bách khó chịu làm cô chỉ có thể mặc cho người ta tùy ý sai khiến, vầng trán cao bị những lọn tóc rối bời che khuất, chóp mũi xinh xắn đáng yêu, đôi môi sưng đỏ mọng nước cùng với chiếc cằm thon gọn bị hắn cắn đến hiện ra cả dấu răng mờ ảo. Cô đang thở dốc không ngừng, đầu lưỡi vô thức chọc vào hàm trên, trong miệng đắng lưỡi khô khốc.

Không nhìn thấy bất cứ thứ gì xung quanh, cảm giác kích thích mãnh liệt và nỗi thẹn thùng khó tả lan tràn khắp cơ thể cô. Đầu vú bị hắn ra sức mút lấy, kéo dài ra, lại bị xoa nắn thành đủ mọi hình dạng khác nhau. Cảm giác thật giống như có hàng ngàn con kiến đang bò lúc nhúc vào trong từng khớp xương của cô, khiến cô ngứa ngáy toàn thân đến mức đổ đầy mồ hôi. Đôi chân thon dài bị tách rộng ra hai bên, những ngón tay thon dài của hắn vân vê âm đế căng cứng còn chưa đủ. Hắn còn cố tình đẩy ra hai mảnh trai thịt mềm mại để thọc sâu vào bên trong, nhất quyết phải quấy nhiễu nhục huyệt non mềm đến mức phun ra dòng nước ấm nóng mới chịu bỏ qua.

Hoa huyệt đỏ tươi, ngón tay trắng nõn, hình ảnh sắc tình nhục dục đến cực điểm, mị thịt ướt át dầm dề mời gọi. Cừ Chiêu dùng quy đầu nóng rực ma sát lung tung bên ngoài cửa hang ướt át một phen, rồi nhắm ngay côn tht cương cứng đã lâu của mình đâm thẳng vào khe hở nhỏ hẹp vừa bị hắn dùng ngón tay thọc ra lúc nãy.

Đường đi chật hẹp lập tức bị lấp đầy, mọi nếp uốn bên trong đều bị dương vt thô dài làm cho dãn căng ra. Tuế Hòa theo bản năng siết chặt nhục huyệt lại, gắt gao bám lấy dương vt nóng bỏng đang xâm lấn bên trong cơ thể mình. Cô sảng khoái đến mức nói không nên lời, đôi tay vung loạn xạ trong không khí muốn tìm được Cừ Chiêu trong tình trạng không nhìn thấy gì cả.

Cô muốn hôn môi.

Vừa vào sâu bên trong cơ thể cô, Cừ Chiêu liền cúi xuống hôn lên đôi môi cô thật sâu. Ngay từ đầu, chính Cừ Chiêu đã làm cho cô biết được hôn môi là một việc vô cùng tuyệt vời đến nhường nào.

Cừ Chiêu chống hai tay hai bên người Tuế Hòa, thẳng lưng bắt đầu luật động. Cơ bụng săn chắc hiện rõ từng múi một, đám lông mu rậm rạp phía dưới khẽ rung động theo từng nhịp thúc vào rút ra, côn tht cắm vào mật huyệt phát ra tiếng nước biển đập vào đá ngầm vang vọng khắp căn phòng. Hắn say sưa nhìn vẻ mặt Tuế Hòa đang bị dục vọng điều khiển đến mức ngay cả miệng cũng không khép lại được, như thể đang thưởng thức một đóa hoa hồng kiều diễm vừa mới nở rộ, đẹp đến mức không lời nào có thể tả xiết.

Đóa hoa này, chỉ một mình hắn mới có thể ngắt lấy thưởng thức, những người khác không được phép chạm vào dù chỉ một chút.

Như có một tia chớp lóe qua trong đầu, Cừ Chiêu vậy mà lại sinh ra một ý niệm hoang đường… Vốn dĩ Tuế Hòa sinh ra trên đời này là vì hắn.

Cừ Chiêu bỗng nhiên cường thế hôn lên môi Tuế Hòa lần nữa. Hai người lúc này như những người du mục đang cùng nhau đồng hành đi trong sa mạc rộng lớn hoang vu, nước bọt của họ chính là nguồn nước duy nhất để sinh tồn, ai uống được nhiều hơn, người đó sẽ sống sót được lâu hơn. Nhưng bọn họ dường như chưa nhận ra được, dm thủy cuồn cuộn không ngừng chảy ra từ chỗ giao hợp nóng bỏng kia, so với mồ hôi hay nước bọt… Còn dồi dào hơn cả gấp bội lần.

Bình luận (0)

Để lại bình luận